United Gặp Lại CR7: Đứa Con Xưa Đã Về Nhà

1157
(MUSVN) – Cuối cùng thì ngày ấy rồi cũng đến, ngày Cristiano Ronaldo trở lại mái nhà xưa Old Trafford để viết thêm những trang sử chói lọi tiếp theo của cuộc đời mình. Không có gì thay đổi cả. Anh vẫn là anh, khuôn mặt vênh lên kênh kiệu đầy khó ưa, lối chơi hoa lá màu mè đến phát ghét; bản năng săn bàn, chinh phục và quật ngã mọi đối thủ thì luôn chực chờ bùng nổ ra ngoài. Nhưng chỉ có những ai yêu Cristiano mới hiểu, trái tim nóng bỏng, đầy nhạy cảm và tràn ngập tình yêu thương ấy đang đập mạnh hơn bao giờ hết…

Anh đã ở đâu suốt 1272 ngày qua, để thảm cỏ xanh Old Trafford và các khán đài nhớ những bước chạy thần tốc và những điều kỳ diệu từ đôi chân mình đến vậy? Anh có còn nhớ những kỉ niệm trong suốt 6 năm trời, với gần 300 trận đánh, 118 bàn để đưa United chạm hết đỉnh cao này tới đỉnh cao kia? Khi lá thăm may rủi đưa đẩy Real đụng đầu Man United, người yêu hiện tại và người tình quá khứ chạm trán nhau, anh nghĩ những gì?

“Đó là cảm giác cực kì khó tả. Trong tôi giờ đây tràn ngập cảm xúc lẫn lộn, tôi không thể nói thêm được nữa. Có lẽ để một dịp khác thì tốt hơn”. Hiển nhiên rồi. Tất cả các mancunian đều nhớ anh đã lặng lẽ ra sao khi sút tung lưới đội bóng thiếu thời Sporting Lisbon. Nếu có một người đàn ông hay khóc mà vẫn được yêu mến nhất thế giới này, chắc hẳn đó phải là anh. Cristiano không bao giờ biết che giấu cảm xúc thật của bản thân, một điểm trừ, như anh tự nhận trong mắt rất nhiều người. Nhưng CR7 không cần chứng mình với bất kì ai, ngay cả với những người yêu mến anh tự đáy lòng.

Sự thật là CR7 đã từng bị hắt hủi ngay tại chính United, khi chỉ có Sir Alex Ferguson, các đồng đội và một số ít người hâm mộ tin rằng anh ra đi không phải vì tiền. Người ta bảo rằng anh là một kẻ phản bội, cười cợt rằng ước mơ đến Real để chinh phục những đỉnh cao mới chỉ là lớp vỏ ngụy trang. Và thậm chí, đặt anh bên cạnh Carlos Tevez, lúc bấy giờ vẫn còn là “tấm gương” cho rất đông các CĐV Quỷ Đỏ ngưỡng mộ; xem đó như sự tưởng phản lớn giữa một gã đỏng đảnh trên sân với một chiến binh giàu lòng nhiệt huyết!

Tháng năm qua đi, không cần Cristiano lên tiếng mà thời gian đã cho câu trả lời. Anh đã khiến cho những người yêu mến mình cảm thấy thật tự hào, tiếp thêm niềm tin và động lực cho cuộc sống vốn đầy rẫy xô bồ. Thần tượng của họ vẫn vậy, không bao giờ thay đổi, vẫn vẹn nguyên lối đá đầy cảm hứng và khát khao như thể ngày mai thì đã muộn; vẫn cư xử rất nhân nghĩa và đậm tình người, sống có trước, có sau.

Thần tượng của họ chẳng phải là người mang sẵn ADN thiên tài như Messi. Anh cứ thế chiến đấu, cứ thế vươn lên, cứ thế làm được những điều phi thường trong hình hài của một người bình thường. Anh đã chứng minh tài năng của mình bằng một cách giản dị: trong 6 năm khoác áo Man Utd, người ta chưa thấy Ronaldo đến muộn bất kì buổi tập nào. Real thật may mắn vì có được sự cống hiến của một con người như thế.

Những ai chỉ biết về một-nửa-Ronaldo trên sân cỏ có lẽ chỉ công nhận anh đơn giản bởi khả năng chơi bóng. Còn những ai biết về nửa kia của CR7, thì sẽ cảm phục và yêu anh hơn bao giờ hết. Nghị lực của một cậu bé từ nhỏ sống xa gia đình, lấy trái bóng làm niềm vui và sớm mất đi người cha như chỗ dựa tinh thần, đã khiến Cristiano không ngừng vươn lên trong cuộc sống. Anh đủ bản lĩnh, đủ vững vàng để đứng hiên ngang giữa cuộc đời; đủ nhạy cảm và lòng trắc ẩn để chạm tới biết bao con tim hâm mộ. Quả bóng vàng đẹp nhất Cris từng giành được không phải vào năm 2008, mà là khi anh lặn lội đến thăm một fan nhí trong bệnh viện, để thỏa ước mong gặp mặt thần tượng trước khi cậu bé qua đời.

Trở lại Old Trafford sẽ không bao giờ lãng mạn như bộ phim “Trở về Eden”, dù đó là thiên đường từng nuôi nấng, bao bọc và chắp cánh cho anh bay lên. Ronaldo phải tìm mọi cách để giúp Real và Mourinho thoát khỏi mùa bóng tệ hại này, bất chấp các mâu thuẫn nội bộ ngày càng tăng cao ở đội bóng Hoàng gia. Trong một môi trường đầy rẫy bất ổn, sự toan tính và những mưu mô thủ đoạn, Ronaldo vẫn đang chơi như một người hùng. Anh đã kéo Real tiếp tục tiến lên, như từng kéo United leo những con dốc tưởng chừng không vượt qua nổi, mặc cho người đời dè bỉu và thậm chí, có những đồng đội không thèm ăn mừng khi anh ghi bàn.

Không phải ngẫu nhiên mà CR7 luôn nhớ về quãng thời gian ở Old Trafford, coi đó như một gia đình và luôn cố gắng góp mặt trong những dịp kỉ niệm đáng nhớ. Anh đã là một phần của nơi này, có thể không phải là người vĩ đại nhất, nhưng đã chơi một mùa giải vĩ đại nhất: ghi đến 42 bàn, gồng gánh cả đội bước tới những vinh quang, đoạt hết các phần thưởng cá nhân cao quý. Lịch sử United chưa bao giờ chứng kiến một con người tài năng và đầy tranh cãi như vậy.

Cristiano, mừng anh trở lại nhà. Hãy cứ chiến đấu bằng tất cả lý trí và trái tim mình, dù cho nếu anh ghi bàn, sẽ có những giọt nước mắt rơi…

Kim Dung

Bài viết liên quan

Ghi rõ "nguồn manutd.com.vn" khi phát hành thông tin từ website này.
E-mail liên hệ: info@manutd.com.vn

Address:info@manutd.com.vn

Fanpage