United Của Tôi: Sir Bobby Charlton

1647

(MUSVN) – Nhân kỷ niệm 60 năm ngày Sir Bobby Charlton ra mắt tại Manchester United, chúng tôi xin dịch lại cuộc phỏng vấn của ông với tạp chí Inside United vào tháng Ba năm 2009, nơi ông hồi tưởng về những ký ức khó phai từ sự nghiệp đầy vinh quang của mình.

capture

Kỷ niệm đầu tiên của ông về United là gì?

Tôi theo dõi trận chung kết cúp FA năm 1948 giữa United và Blackpool qua sóng radio. Đã có rất nhiều lời bàn tán về Stanley Matthews vĩ đại, người khi đó chơi cho Blackpool, bởi vì danh hiệu duy nhất mà ông còn thiếu chính là chiếc cúp FA. Mọi người đều muốn Blackpool vô địch để sự nghiệp của Stanley được trọn vẹn. Khi đó tôi mới 11 tuổi và tôi nghĩ là có chút bất công với United, vì vậy tôi cảm thấy rất thông cảm với họ.

Ông đến United khi 15 tuổi. Ông đã từng cân nhắc việc gia nhập một đội bóng khác?

Tôi nhận được nhiều lời đề nghị từ các đội bóng khác, và thật nực cười khi tôi lẽ ra đã chơi cho City. Trước khi gia nhập United tôi đã chơi tại Maine Road(tên svđ cũ của City) cho đội East Northumberland Boys để đối đầu với Manchester Boys. Họ đã đánh bại chúng tôi 2-0, nhưng tôi được một cầu thủ của City tiếp cận sau đó, ông ấy hỏi tôi liệu có muốn gia nhập City khi học xong hay không. Nhưng ở thời điểm đó tôi đã đưa ra quyết định rằng tôi chỉ muốn chơi cho United mà thôi.

Ai là người bạn thân nhất của ông tại câu lạc bộ?

Tôi có một vài người. Shay Brennan và tôi rất thân với nhau. Thường thì bạn sẽ kết thân với những anh chàng sống ở gần bạn. Thời đó chưa một ai có ô tô cả, vì vậy chúng tôi thường sống ở những nơi gần sân vận động. Thế nên tôi rất thân với Shay và cả Nobby Stiles nữa. Họ là những người bạn tuyệt vời.

Ông có nhớ đến một bàn thắng đẹp nào đã từng ghi cho United?

Thực sự không. Những bàn tôi nhớ rõ nhất là những bàn thắng quan trọng hơn là những bàn đẹp. Ví dụ, tôi nhớ bàn thắng đã ghi cho đội B trong trận bán kết giải Manchester Amateur. Chúng tôi thua 2-1 trong trận đó nhưng tôi vẫn nhớ về nó như là một trong những bàn thắng quan trọng nhất tôi đã từng ghi. Có một bàn khác ở giải trẻ, khi đó tôi thực hiện một pha ngả bàn đèn, nhưng đó là bàn thứ 11 trong chiến thắng 12-0, vì vậy nó không thực sự có nhiều ý nghĩa.

Đội bóng nào mà ông muốn đánh bại nhất?

Đánh bại City luôn là một điều quan trọng. Đó là trận Derby Manchester và các cổ động viên đều muốn tận hưởng chiến thắng trước những người hàng xóm. Những trận đấu thế này bạn đôi khi được chứng kiến 50000 người đã có mặt trong sân dù trận đấu còn một tiếng nữa mới bắt đầu. Wolverhampton cũng là một đội bóng tôi muốn được đối đầu, họ là đội mạnh vào những năm 50.

Màn trình diễn nào của cá nhân mà ông cho là hay nhất trong màu áo United?

Tôi vẫn nhớ cái cảm giác sau khi chúng tôi đánh bại Leicester 3-1 trong trận chung kết cúp FA năm 1963. Trận đó tôi không ghi bàn nhưng tôi cảm thấy rằng mình đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và mọi thứ đã đi đúng hướng với tôi.

Ai là cầu thủ xuất sắc nhất mà ông từng thi đấu cùng?

Khi Law và Best đạt phong độ cao, cảm giác như có một thứ phép thuật vậy. Duncan Edwards cũng là một tài năng đặc biệt và ai mà biết được ông ấy sẽ đạt được những gì nếu vẫn tiếp tục thi đấu. Nhưng được sát cánh cùng Law và Best trong những năm tháng đỉnh cao nhất của họ là một niềm vinh dự cho tôi. Họ là những cầu thủ có thể thay đổi cục diện của trận đấu.

Và đối thủ khó nhằn nhất?

Ở giải Anh thì đó là Dave Mackay. Ông ấy chơi cho Spurs và Derby County và là một người có cá tính mạnh. Ông ấy cứ lảm nhảm với tôi trong suốt trận đấu nhằm khiêu khích tôi, và bạn phải cẩn thận nếu không muốn mắc vào cái bẫy đó. Bước ra ngoài nước Anh, tôi đã từng đối đầu với Alfredo Di Stefano và Ferenc Puskas và họ là những người xuất sắc. Một trong những màn trình diễn hay nhất mà tôi từng chứng kiến từ Stefano là khi United gặp Madrid vào năm 1957. Ông ấy tạo ra tầm ảnh hưởng suốt cả trận đấu và tôi đã học hỏi được rất nhiều.

Cuối cùng, khoảnh khắc nào luôn sống mãi trong suốt thời gian ông thi đấu cho United?

Khi chúng tôi vô địch bóng đá Anh chúng tôi đã rất vui và sau đó khi chạm đỉnh Châu Âu chúng tôi nghĩ chẳng còn gì tuyệt vời hơn điều này nữa. Rồi sau đó, tôi lại nhớ rằng mình đã ghi hai bàn tại Wembley khi mới 15 tuổi và nghĩ rằng đời còn gì đẹp hơn nữa. Tôi may mắn khi được trải qua nhiều những vinh quang trong sự nghiệp, nhưng điều tuyệt vời nhất chắc chắn vẫn là chức vô địch Châu Âu năm 1968.

Trần Duy (theo ManUtd)

Bài viết liên quan

Ghi rõ "nguồn manutd.com.vn" khi phát hành thông tin từ website này.
E-mail liên hệ: info@manutd.com.vn
Liên hệ hợp tác: bac.musvn @manutd.com.vn

Address:info@manutd.com.vn

Fanpage