Patrice Evra – Người Đội Trưởng Thầm Lặng

257
(MUSVN) – Có lẽ đây là một trong những bài viết hiếm hoi viết về Patrice Evra – , đội trưởng của United trong mùa này và là hậu duệ “chân truyền” của Denis Irwin bên hành lang cánh trái. Một bài viết hiếm hoi, như một thoáng giật mình trong giây phút hân hoan sau chiến thắng, để nhận thấy rằng chúng ta chưa trân trọng Evra nhiều như anh đã trân trọng United và chúng ta. Evra của chúng ta đã ở đây được gần 6 năm (1/2006 – 2012), và có lẽ không nhiều Mancunians biết nhiều về anh. Mùa giải này là một mùa giải đầy xáo trộn và những vệt đen của những chấn thương quái ác – tất cả những điều đó đã làm xao động lòng tin của các Mancunians đến nỗi nhiều người nhớ về chấn thương của đội trưởng Vidic hơn là việc Patrice Evra mang băng đội trưởng của United. Có lẽ chúng ta đã quá được “nuông chiều” với những “Captain Marvel” (Bryan Robson, King Eric, Roy Kean, Gary Neville, Ferdinand) nên phần nào cảm thấy hụt hẫng với một người đội trưởng trầm lặng như Evra chăng?

Bài viết này, như một sự ủng hộ của Mancunians trên toàn thế giới đối với anh chống lại những kẻ nhỏ nhen, thiếu đạo đức – và là một sự tôn vinh cho một đứa con của sân Old Trafford, người luôn chiến đấu cho màu đỏ huyền thoại cũng tự nhiên như cách anh chiến đấu bảo vệ màu da và quyền bình đẳng của chủng tộc mình.

Một sự nghiệp khởi đầu khiêm tốn

Cuộc sống và sự nghiệp của Evra khởi đầu khiêm tốn, trầm lặng cũng như chính cung Hoàng Đạo của anh vậy – cung Kim Ngưu (Evra sinh ngày 15/5/1981). Tất cả những thành công anh đạt được hôm nay đều trả bằng mồ hôi, máu và nước mắt chứ không phải bất kỳ sự may mắn nào cả.

Evra sinh ra tại Dakar, thủ đô của Senegal và gia đình anh chuyển đến sinh sống tại Châu Âu (Brussels, vương quốc Bỉ – khi cha anh làm việc tại Đại sứ quán Senegal tại đây) khi anh mới một tuổi (1982). Như mọi đứa trẻ xuất thân từ châu lục đen, Evra biết đến trái bóng thông qua những trận bóng đường phố, với một sự ngưỡng mộ lớn lao dành cho danh thủ Brazil, Romario (dù anh thật sự không có một thần tượng nào). Evra bắt đầu bước chân vào sự nghiệp quần đùi áo số một cách chính thức vào năm 1993, khi tham gia một CLB nghiệp dư mang tên CSF Brétigny, với vị trí… tiền đạo, sau khi bị từ chối ở nhiều CLB vì thể hình bé nhỏ của mình. Không có một “cú rocket” nào trong sự nghiệp của mình, Evra trải qua nhiều thăng trầm để chứng tỏ mình trong màu áo các CLB Pháp như Toulouse, Paris Saint-Germain nhưng lại thật sự khởi nghiệp tại Torino (một clb tại Ý) với hợp đồng chuyên nghiệp cho đội trẻ vào năm 17 tuổi. Anh chỉ quay lại Pháp năm 2000, khi gia nhập Nice, lúc đó đang chơi ở giải hạng nhì. Tỏa sáng tại đây là bước đệm để anh đến Monaco, nơi tên tuổi của anh vươn ra tầm châu lục dưới sự dẫn dắt của HLV Didier Deschamps – mà đỉnh cao là vào đến trận chung kết Champion Leagues 2004 (thua Porto của Mourinho 0-3).

Evra đã từng cùng Monaco lọt vào trận đấu cuối cùng của Champions League

iản dị và thầm lặng như vậy, ngày 27/12/2006 – anh đến với Manchester United với mức chuyển nhượng 5,5 triệu bảng để lấp chỗ trống bên cánh trái của hậu vệ đang bị chấn thương, Gabriel Henzie (người mà mùa bóng trước đó được các CĐV United bầu chọn là “Cầu thủ hay nhất mùa giải”). Evra chưa thật sự dành được sự tin tưởng của Sir Alex Ferguson cho vị trí hậu vệ trái cho đến tròn một năm sau khi anh gia nhập sân Old Trafford, trận đấu với Benfica tại Champion Leagues ngày 6/12/2007. Kể từ đó, chiếc áo số 3 của Denis Irwin và vị trí hậu vệ trái ấy luôn là của anh. Một chi tiết thú vị nữa là người cùng cập bến Old Trafford mùa chuyển nhượng năm đó là Nemanja Vidic, một đội trưởng khác của United sau này. Trong mùa bóng đầu tiên, cả hai đội trưởng tương lai này đều để lại rất ít dấu ấn. Và không ai ngờ kỳ chuyển nhượng mùa đông năm ấy đã mở ra một chu kỳ huy hoàng mới tại sân Old Trafford, để giới thiệu với châu Âu hàng thủ trứ danh Made-in-United.

Thầm lặng, giản dị, hòa đồng và thăng hoa

Evra hầu như là một cầu thủ ít xuất hiện trước công chúng, và anh dành nhiều thời gian trong phòng thay đồ với đồng đội hơn. Erva, noi gương Giggs và Scholes, dường như phớt lờ mọi lời bàn tán và ve vuốt, để tập trung vào nâng cấp bản thân và tăng sự gắn bó với những người cùng màu cờ sắc áo. Anh là một “cây hài” trong phòng thay đồ, là bạn thân của hầu hết những cầu thủ – nhất là Tevez và Park Ji Sung. Anh quyết liệt trên sân cỏ, chân thành với bạn bè và hòa đồng hết mực. Hãy nghe thử vài “phát ngôn” chân thành và hài hước của anh về các đồng đội:

“Tôi sẽ khóa cửa nhốt Tevez trong toa-lét nhà tôi để cậu ta không sang Man.City. Nơi tốt nhất cho Tevez là ở đây, Old Trafford” – phát biểu khi Tevez từ chối đề nghị của United.

“Tôi thích chơi bóng bên cạnh Park, vì anh ấy rất khỏe – nên những lúc tôi thấm mệt, anh ấy có thể chạy thay tôi” – phát biểu về cậu bạn thân Park.

“Phong độ của Valencia thật đáng kinh ngạc. Cậu ấy chạy như thể nuốt cả một chiếc động cơ vào người” – lời khen của Erva dành cho phong độ tốt của Valencia trong mùa giải này.

Anh luôn tạo ra nhiều tiếng cười trên sân cỏ cũng như ngoài đời

Thời gian ngoài sân cỏ, Erva dành để chăm sóc gia đình nhỏ của mình và học hỏi nhiều thứ tốt đẹp của cuộc sống: Erva là người có thể nói trôi chảy 5 ngôn ngữ và đang học rất nhanh tiếng Hàn Quốc để có thể trao đổi nhiều hơn với anh bạn thân Park Ji Sung. Erva trong cuộc sống cũng đáng tin cậy như trên sân cỏ vậy. Một con người sống và cống hiến chan hòa như vậy đều xứng đáng với mọi vinh quanh.

Phong cách thi đấu, niềm tin và nghị lực

Evra hội đủ tất cả những tố chất của các hậu vệ trái lừng lẫy thế giới trong những thập kỷ gần đây: tốc độ, sự dẻo dai, nhãn quan chiến thuật tốt, tạt bóng và phối hợp tốt – cũng như sự tự tin trong dứt điểm, và …chiều cao khiêm tốn (như những hậu vệ trái hàng đầu – Roberto Carlos, Lizarazu, Ashley Cole hay Denis Irwin). Anh là truyền nhân xứng đáng của Bixente Lizarazu trong màu áo đội tuyển Pháp và Denis Irwin trong màu áo Quỷ Đỏ, và phong cách của anh cũng rất giống hai cầu thủ này (có phần giống Lizarazu hơn): nhanh nhạy trong phòng ngự, giữ bóng tốt, dẻo dai và tham gia hỗ trợ tấn công tốt. Anh thường được nhắc đến với những pha xẻ nách hàng thủ đối phương hơn là những pha tạt bóng của một hậu vệ cánh điển hình (như Gary Neville).

Evra chưa bao giờ thiếu niềm tin vào bản thân mình, và luôn biết tự đứng lên sau mỗi thất bại. Chính điều này đã biến anh thành một trong những hậu vệ trái “bất-khả-chiến-bại” trong những ngày phong độ đỉnh cao, dù trước mặt anh có là Messi, Eto’o, Henry, Robben, Ribery, Lennon … Trong một buổi chiều đẹp trời, người ta nhìn thấy trong anh sự hiệu quả của Paolo Maldini trong phòng thủ và của Roberto Carlos trong tấn công. Erva hiếm khi nào nổi nóng hay chơi xấu, và anh đón nhận mọi bất công cũng như thất bại một cách bình thản. Những ngày gần đây, mọi người nói nhiều về những điều thiếu đạo đức là Luis Suarez đã làm với anh – nhưng tin tôi đi, anh chiến đấu vì danh dự của đội bóng mình yêu và chủng tộc của mình, chứ không hề cảm thấy nặng nề vì những trò hề ấy. Anh là một tấm gương phản chiếu tinh thần và phong cách thi đấu của United những năm gần đây: thầm lặng, chắc chắn, kiên cường và hiệu quả.

Evra luôn chơi hết mình trong mọi trận đấu

Có những con người chứng tỏ sự tồn tại của mình bằng ánh hào quang và tiếng cười, như Beckham hay CR7 đã làm. Cũng có những con người quan trọng đến mức chúng ta chỉ nhận ra khi chúng ta không có họ bên cạnh. Đó là những cảm giác hụt hẫng khi chúng ta mất đi Van Der Sar, Gary Neville, Scholes (may mà anh đã trở lại). Xin đừng chỉ nuối tiếc Evra khi chúng ta không còn anh nữa. Hãy trân trọng anh và bày tỏ sự trân trọng đó ngay hôm nay, bằng cách chỉ vào logo United trên ngực áo của mình (với những fan túc cầu): “Tôi là fan của Manchester United, và Patric Evra là đội trưởng của chúng tôi. Chúng tôi tự hào về anh ấy”.

Cuộc đời ấy, có bao nhiêu – mà hững hờ …

wilddragon

Bài viết liên quan

Ghi rõ "nguồn manutd.com.vn" khi phát hành thông tin từ website này.
E-mail liên hệ: info@manutd.com.vn

Address:info@manutd.com.vn

Fanpage