Ký Ức Về Owen Hargreaves: Như Ánh Sao Băng

352
(MUSVN) – Cái giây phút Owen Hargreaves vạch lên trên không gian Old Trafford một đường cong hoàn hảo xé tung lưới Lehmann, cả cầu trường như nổ tung. Anh đã làm được. Trong thời khắc tưởng như phải là một tay từng ăn gan hùm mật báo mới đủ bình tĩnh để tung ra một cú sút quyết đoán như vậy. Một ngôi sao mới đã xuất hiện trên bầu trời Nhà hát của những giấc mơ. Nhưng người ta không biết rằng, anh chỉ là một vì sao băng…
_ Để tôi! Hargreaves nói
_ Không được! Nó quá xa với anh! Ronaldo ngăn lại

Bỏ mặc lời can ngăn của số 7, số 4 bước lên không một chút do dự. Phút thứ 71 của trận đấu, và tỉ số đang là 1-1 …

Cái giây phút Owen Hargreaves vạch lên trên không gian Old Trafford một đường cong hoàn hảo xé tung lưới Lehmann, cả cầu trường như nổ tung. Anh đã làm được. Trong thời khắc tưởng như phải là một tay từng ăn gan hùm mật báo mới đủ bình tĩnh để tung ra một cú sút quyết đoán như vậy. Một ngôi sao mới đã xuất hiện trên bầu trời Nhà hát của những giấc mơ. Nhưng người ta không biết rằng, anh chỉ là một vì sao băng…
Chàng trai sinh ra tại Canada nhưng mang quốc tịch Anh sở hữu một mái tóc xoăn tài tử, một đôi mắt xa xăm luôn toát lên vẻ điềm tĩnh trong bất cứ tình huống nào. Đặt cạnh một Ronaldo điệu đà đỏm dáng như một cậu thanh niên chơi nổi, chất đàn ông và lãng tử của Hargreaves lại càng được tôn lên. Nhưng đừng để vẻ ngoài ấy đánh lừa – một chiến binh thật sự đấy, nếu bạn phải giáp mặt với anh.
Cái giá 17 triệu bảng cho một ngôi sao đã từng khẳng định tên tuổi, người mà từng khiến cả Carlos lẫn Figo phải câm lặng, không phải là cái giá quá đắt. Owen Hargreaves đem theo tinh thần của Đức đến Old Trafford vào ngày 1 tháng 7 năm 2007 với kỳ vọng sẽ trở thành một Roy Keane thứ hai. Ở một phương diện nào đó, có thể Owen không có sức mạnh cũng như sự liều lĩnh của Keano, không có cái uy của một vị tướng hay phong cách “đá chết bỏ” của người đội trưởng huyền thoại, song anh vẫn có những phẩm chất riêng làm nức long fan hâm mộ Quỷ Đỏ. Đó là những phán đoán chuẩn xác, là những cú tắc bóng dũng mãnh; những quả tạt dẻo quẹo hay những cú sút phạt đẳng cấp. Và đặc biệt, ý chí vững vàng trong mọi hoàn cảnh của anh chính là điểm tựa cho United, là thứ tài sản lớn nhất anh để lại đội bóng này.
Những ký ức về Owen Hargreaves đọng lại ở Old Trafford chỉ là những mảnh vụn rời rạc mà phần lớn những chỗ trống được ký thác trong bệnh viện. Một cầu thủ kỳ lạ: thời gian anh chơi cho United quá ít so với số năm anh ở đây, nhưng lại chưa bao giờ có thể làm cổ động viên quên lãng anh.
Đơn giản, Owen có thể chưa hề từng và có lẽ sẽ không bao giờ là một tượng đài ở Old Trafford, nhưng anh luôn là một biểu tượng của ý chí, của người không bao giờ biết bỏ cuộc.
Chấn thương, kẻ thù tồi tệ nhất của giới vận động viên, cứ như thể coi Hargo là một đối thủ ưa thích. Chúng ghé thăm anh vô số lần, quật ngã anh trong ê chề, và khi anh gượng dậy được, chúng lại dìm anh (và hàng triệu cổ động viên, trong đó có tôi) vào nỗi thất vọng một lần nữa. Bao nhiêu lần, báo giới, rồi Sir Alex và cả chính Hargreaves hồ hởi thông báo anh sắp trở lại là bấy nhiêu lần các cổ động viên mừng hụt. Như một trò trêu ngươi, đang trên đà bình phục, hoặc trong một lần khởi động nào đó, y như rằng anh sẽ gặp phải một chấn thương – có thể là tái phát từ cái đầu gối bệnh tật, hoặc cũng có thể từ một bộ phận khó bảo nào khác. Đỉnh điểm có lẽ là trận gặp Wolves, một ký ức buồn như lời chia tay không hoàn hảo của người ông có cái nhìn xa xăm thường trực nỗi buồn ấy.

Có thể Sir Alex đã tính chơi một cú shock. Có thể ông muốn động viên tâm lý cho người học trò xui xẻo. Hoặc cũng có thể là vì một lí do nào khác nữa, nhưng rõ ràng ông đã tạo nên một cơn địa chấn nho nhỏ khi điền tên một cầu thủ đã xa rời sân cỏ tới một mùa giải vào đội hình xuất phát mà không thông qua nhiều lắm những khởi động hoặc làm quen với đội dự bị. Hiển nhiên, đó là một bất ngờ thú vị khi mái tóc xoăn xoăn và chiếc áo số 4 vắng bóng lâu ngày trở lại trên sân. Cờ hoa, tiếng reo hò quen thuộc và bầu không khí ở Old Trafford luôn là độc nhất, Hagreaves sẽ nhớ mãi điều này. Nhưng chỉ 5 phút sau, có lẽ, anh sẽ chỉ nhớ về những kỷ niệm nơi đây như giấc mơ buồn nhất cuộc đời cầu thủ.
Khi Hargreaves bị thay ra chỉ sau vài phút, tất cả khán giả hiển nhiên đều kinh ngạc. Họ cho rằng anh ấy làm bằng pha lê? Đúng, một thứ pha lê hảo hạng, đẹp nhưng dễ vỡ vô cùng. Có người tưởng rằng anh đang đùa. Nhưng không, không có sự đùa cợt nào từ đôi mắt can trường dường như đã ngấn lệ đó. Đơn giản là, chúng ta lại mất Hargreaves một lần nữa, và là lần cuối cùng. Nhiều người nhạy cảm dự đoán rằng, lần ra sân này chính là lần từ biệt sau cuối của cựu số 4 hào hoa và thật không may, họ đã đoán đúng.
Trong ba mùa bóng ở Old Trafford, những kỷ niệm của Hargreaves để lại không nhiều. Ngoại trừ mùa giải đầu. Nhưng anh đã để lại Nhà hát của những giấc mơ một món quà quan trọng cho hậu thế. Một món quà tinh thần vô giá trị.
Scholes nói rằng nếu anh rơi vào tình cảnh của Hargreaves, anh đã giải nghệ từ lâu. Có lẽ, không chỉ Scholes, mà gần như tất cả các cầu thủ đều nản lòng khi có một cơ thể rạn vỡ kèm theo cái đầu gối đã nát như tương qua hàng chục lần phẫu thuật. 
Nhưng Hargreaves không đầu hàng, và đó, có lẽ chính là món quà lớn nhất anh dành tặng lại cho lớp người đằng sau của Manchester United. Một tinh thần chiến đấu quật cường, sức mạnh ý chí phi thường của quý ngài không –bao-giờ-bỏ-cuộc.

Vidic có thể rất mạnh mẽ. Ryan Giggs có thể ngang nhiên chống chọi lại thời gian. Và Rooney, anh là nguồn cơn của sức mạnh. Nhưng họ, có lẽ cũng sẽ đều ngả mũ kính phục trước Hargreaves, một người sinh ra để chiến đấu – như cái cách anh tự nói về mình. Không có sự kiêu ngạo khi anh nói rằng “trong những trận đấu lớn, tôi luôn thuộc số những người chơi tốt nhất. Đôi khi tốt hơn cả người giỏi nhất thế giới.” ( nếu bạn nhớ về cú sút luân lưu không-thể-cản-phá trong trận đấu với Chelsea, bạn sẽ hiểu về điều này). Hargreaves không sinh ra để biến thành một siêu sao hay nghệ sĩ, mà anh sinh ra để trở thành một chiến binh, bởi vì tài năng của anh chính là chiến đấu và không bao giờ bỏ cuộc.
Anh, có thể, đã chiến thắng trong cuộc đấu trường kỳ này. Nhưng đáng tiếc, mối lương duyên của anh với Quỷ Đỏ đã chấm dứt. Có nhiều lí do, Sir Alex biết điều đó. Ông nói muốn nhìn Hargreaves thi đấu, nhưng cũng muốn tạp cơ hội cho các cầu thủ trẻ. Và Hargreaves đã phải ra đi. Một cuộc chia ly nhẹ nhàng và êm thấm, để lại những gợn nuối tiếc cho tất cả mọi người.
Tôi ngờ rằng sẽ có một ngày nào đó, Sir Alex vỗ về những cậu học trò đang nản chí với chấn thương “Nào chàng trai, hãy mạnh mẽ lên. Chiến đấu với nó. Hãy nhớ lại những gì Hargo đã từng làm.” Một hình mẫu? Chắc chắn vậy, bởi khi biết rằng sau bao năm trời vật lộn với chấn thương, giờ đây Hargreaves đã có thể chơi bóng trở lại, người ta sẽ biết rằng trên đời không có gì là không làm được, chỉ sợ người không có lòng mà thôi.
Có lẽ sẽ là một chút gợn khi Owen Hargreaves đã chọn đại kình địch Manchester City để đầu quân, hay buông những lời oán trách đội ngũ y tế của United. Tuy nhiên, ngoại trừ điều đó, anh chưa từng làm gì có lỗi với Quỷ Đỏ ( bản thân tôi cũng cho rằng trong hoàn cảnh của Hargreaves, hai điều trên hoàn toàn có thể tha thứ). Không giống Tevez, kẻ phản bội tầm thường nhất, Hargreaves vẫn dành những lời tri ân từ tận đáy lòng cho câu lạc bộ cũ, vẫn dành những lời cảm ơn chân thành nhất cho những đồng đội đã từng sát cánh bên anh. Một con người kỳ lạ – sắp tới đây, khi United gặp Citizen, anh sẽ trở về Old Trafford nhưng trong một vị thế khác, rất có khả năng, các cổ động viên vẫn sẽ chào đón anh như ngày xưa. 
Những kỷ niệm đọng lại về Owen Hargreaves lấp lóe như sự nghiệp của anh ở Old Trafford. Có thể, anh không phải là người mang tố chất thiên tài, nhưng anh đã tự biến mình thành thiên tài. Một thiên tài của ý chí và sự nỗ lực.
Hẹn gặp lại, Hargo!

Gầm

Bài viết liên quan

Ghi rõ "nguồn manutd.com.vn" khi phát hành thông tin từ website này.
E-mail liên hệ: info@manutd.com.vn

Address:info@manutd.com.vn

Fanpage