Quay lại   Manchester United Supporters Club in Vietnam > Thế Giới Đó Đây > Cuộc Sống Muôn Màu > Thế Giới Sách - Truyện

Trả lời Gửi Ðề Tài Mới
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Cũ 04-02-2009, 20:48   #1
Ms_Cat
♥::.Tôi yêu Hà Nội.::♥
 
Avatar của Ms_Cat
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: GIÓ
Bài gửi: 6,879
MUSVN Đồng: 1,016
Thanks: 1,141
Thanked 5,702 Times in 2,427 Posts
Trạng Thái: Ms_Cat đang offline
Question Chuyện tình 1 đêm (Khu vực cấm trẻ em dưới 18t)

Chuyện tình một đêm

Tác giả: Chi Xuyên

Nguyễn Lệ Chi

tổng hợp - biên dịch

NHÀ XUẤT BẢN VĂN NGHỆ

TP.HCM – 2007


LỜI TÁC GIẢ

Chìm trong nước mắt của thành phố dục vọng

Rất nhiều bạn bè không hiểu nổi tại sao tôi lại viết một cuốn sách loại này. Bởi tôi vốn là người đàn ông ít nói, luôn trầm cảm, công việc chính là phóng viên kinh tế. Tôi hoàn toàn xa lạ với đề tài “chuyện tình một đêm” mang màu sắc tình ái của các bà các cô. Trước đây tôi luôn cho rằng, đó là cuộc sống của người khác, là thế giới của họ, không liên quan gì tới cuộc sống của tôi. Lại càng không nghĩ rằng sẽ có một ngày tôi trở nên si mê, đắm mình vào chuyện phỏng vấn và hoàn thành những câu chuyện này. Quả thật, cuốn sách đối với tôi là một bất ngờ.

Tôi vẫn muốn cám ơn Âu Dương Tuyết- nhân vật đầu tiên trong cuốn sách này. Khi tôi đang ngồi viết trong một quán cà phê ở đường Ba Lý Đồn, Âu Dương Tuyết xuất hiện trước mắt tôi. Cô đập khẽ vào vai tôi, cười và hỏi tôi có phải nhà văn không. Tôi ngại ngùng cười, đính chính rằng tôi chỉ là một phóng viên. Rồi cô ngồi xuống, nói rằng bất chấp tôi là nhà văn hay nhà báo, cô cũng muốn kể câu chuyện của mình cho tôi nghe. Thế là cô gái thú vị này không chờ tôi có đồng ý hay không đã bắt đầu những lời tự bạch. Thoạt đầu, tôi không để tâm lắm, cho rằng đó chỉ là những việc làm vô bổ vì nhàn rỗi vẫn thường gặp trong các quán xá. Nhưng dần dần, tôi bị thu hút bởi những lời kể đó. Tới giờ, tôi vẫn nhớ tới hình ảnh cô ngồi hút thuốc, cẩn thận lau giọt lệ nơi khóe mắt, bộ dạng chán chường, âm thanh khàn khàn. Kể xong câu chuyện, cô bỏ đi. Trước khi chia tay, cô hỏi tôi liệu có nhớ câu chuyện của một người lạ như cô không. Tôi gật đầu, lòng không khỏi xót xa.

Sau đó tôi lái xe rời khỏi khu Tam Lý Đồn. Khi lướt qua những dãy xe tắc xi không ngừng đến và đi trên dãy phố nhấp nháy ánh đèn xanh đỏ, tôi thấy thật ảm đạm. “Một thành phố buồn”-tôi nhủ thầm. Trên đường không có bụi bay, không có những khúc tình ca cũ réo rắt, chỉ thấy nỗi chua xót bị vò xé. Tôi nghĩ tới nỗi buồn của thành phố, chắc hẳn những cô gái như Âu Dương Tuyết vẫn còn rất nhiều. Tôi chợt nảy ra ý tưởng viết nên cuốn sách này, và từ “một kẻ nghiệp dư” tôi bắt đầu sưu tầm tài liệu, chạy tới chạy lui phỏng vấn các cô gái. Thế là cuốn sách ra đời.

Những điều được kể trong cuốn sách đều là những “câu chuyện tình một đêm” có liên quan tới phụ nữ. Chỉ chọn viết về phụ nữ vì tôi cho rằng nguyên nhân đàn ông lựa chọn “chuyện tình một đêm” là quá đơn giản. Tình dục là xuất phát điểm, và cũng là điểm quy tụ của đàn ông. Nhưng đối với phụ nữ lại khác. Những người phụ nữ đã từng được tôi phỏng vấn đều nói rằng nguyên nhân và cảm giác khiến họ nảy sinh “chuyện tình một đêm” rất phong phú đa dạng. Có người thích buông thả, có người do nhất thời không kìm chế nổi. Có người sau khi phóng túng lại ân hận hoặc vô cảm. Vì thế cuốn sách này là những ghi chép từng sự việc có thật, chứ không hề đưa ra bất kỳ một đánh giá nào đối với “chuyện tình một đêm”. Trong quá trình viết, tôi cũng không hề đem tình cảm cá nhân lồng vào đó, mà chỉ cố hết sức thuật lại những điều được nghe một cách chân thực.

Theo tôi, bất kỳ một đánh giá nào cũng không thể chuẩn xác. “Bạn không phải là cá, làm sao có thể biết được cảm nhận của cá?”-một nhân vật chính trong cuốn sách này đã nói như vậy. Cô ấy nói rằng cô ấy không thèm để tâm tới những đánh giá của người khác về mình, vì mọi người không thể hiểu được tình cảnh thực của cô ấy. Càng phỏng vấn được nhiều, tôi càng có thể hiểu được tâm trạng của họ. Tôi tin rằng trong lòng mỗi người đều cảm thấy bất lực.

Nhưng dù thế nào đi nữa thì “chuyện tình một đêm” vẫn là một hiện tượng còn lạ lẫm đối với người Trung Quốc và đang diễn ra ngày càng nhiều trong cuộc sống của chúng ta. Cứ theo xu hướng “chuyện tình một đêm” sẽ trở thành mốt tràn lan. Tỉ lệ xuất hiện của nó trong các đề tài của giới truyền thông giải trí và của rất nhiều người ngày càng tăng. Nếu tìm trên trang Google.com, có thể được cung cấp gần 60 000 tin tức có liên quan đến vấn đề này.

Trên thực tế, số người Trung Quốc đã từng trải qua “chuyện tình một đêm” cũng gia tăng nhanh chóng. Trong các phòng làm việc tập trung giới trí thức đẳng cấp cao ở Bắc Kinh, chỉ cần nhắc tới “chuyện tình một đêm”, mọi người hầu như đều có thể kể ra những ví dụ có thật của bạn bè hoặc được nghe kể lại.

Đúng vậy, thành phố này hàng đêm đều có vô số những trò chơi “chuyện tình một đêm”, có vô số các nhân vật nữ chính công diễn. Tôi chỉ muốn biết khi trò chơi kết thúc, khi hơi ấm dần tan, giã biệt nhau, tất cả còn đọng lại những gì? Ký ức đẹp đẽ ư? E rằng rất hiếm hoi. Thất bại về “tình dục” ư? Rất có thể. Càng trống rỗng hơn chăng? Quá có thể. Trở nên biến thái, cuồng dâm hơn ư? Khả năng thật đáng sợ. Khi tinh trùng và trứng không may cùng gặp nhau ở tử cung, khả năng bất hạnh sẽ xảy ra. Bị giày vò bởi các chứng bệnh tình dục? Không phải không có khả năng. Hãy tính xem, trò chơi này thật nguy hiểm vô cùng.

Hiện tượng “chuyện tình một đêm” của phụ nữ rất đáng quan tâm. Vì từ những chuyện phỏng vấn được, có thể thấy phần lớn phụ nữ đều rơi vào trạng thái đau khổ dằn vặt. Có lẽ ở một số người, biểu hiện bề ngoài của họ rất “phớt đời”, rằng thế nào cũng được, nhưng thẳm sâu trong lòng họ là xiết bao đau khổ khôn nguôi. Nhưng tôi rất hiếm khi nghe nói sau khi xảy ra “chuyện tình một đêm”, đàn ông lại trở nên đau khổ và ân hận (trừ phi vì chuyện đó mà họ bị mắc bệnh kín). Tôi cho rằng ở một mức độ nào đó đã phản ánh được một số vấn đề đáng suy ngẫm.

Điều đáng phải nhấn mạnh là “chuyện tình một đêm” luôn đem lại cho phụ nữ những hậu quả nghiêm trọng. Vì một khi “sự việc” xảy ra, đương sự đa phần đều ở trong trạng thái cực kỳ hưng phấn và xúc động, nên luôn thiếu mất những biện pháp tránh thai cần thiết. Do vậy hậu quả để lại khôn lường. Hơn nữa những hậu quả này đa phần đều do phụ nữ gánh chịu, đàn ông đã có ưu thế trời sinh. Để đạt được khoái cảm, họ gieo rắc tinh trùng vô lối, không thèm suy tính tới việc chúng có đâm hoa kết trái hay không. Sau khi giải quyết xong, họ thường tránh né trách nhiệm một cách nhẹ nhàng.

Vì vậy đã có không ít các chuyên gia cho rằng, trong chuyện tình dục, đàn ông và đàn bà không hề bình đẳng. Nếu xảy ra “chuyện tình một đêm”, phụ nữ thường rơi vào thế bị động. Trong thực tế đã chứng minh rằng, trong ấn tượng của mọi người, ngoại trừ khoái cảm và hưng phấn nhất thời ra, còn tồn tại một số vấn đề nghiêm trọng khác.
__________________
Sự đời như thể phù vân. Can qua cũng chỉ dăm ba tiếng cười!!!

  Trả Lời Với Trích Dẫn
Đã có 12 thành viên nói Cảm Ơn Ms_Cat vì bài viết này:
Cũ 04-02-2009, 20:49   #2
Ms_Cat
♥::.Tôi yêu Hà Nội.::♥
 
Avatar của Ms_Cat
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: GIÓ
Bài gửi: 6,879
MUSVN Đồng: 1,016
Thanks: 1,141
Thanked 5,702 Times in 2,427 Posts
Trạng Thái: Ms_Cat đang offline
Default

Câu chuyện 1(tiếp)

PHÓNG TÚNG VÀ NỖI ĐAU

Mười tám tuổi muốn lấy chồng

Âu Dương Tuyết châm một điếu thuốc, hít một hơi sâu, rồi dùng hết sức phả ra. Khuôn mặt cô phủ kín một tấm màn khói dày đặc. Rất lâu sau tôi mới nhìn rõ mắt cô đã ướt. Cô cố gắng kìm chế tình cảm, nước mắt không tuôn rơi mà dần tự khô đi. Cô bình tĩnh lại như cũ. Tôi chú ý nhìn kỹ khuôn mặt xinh đẹp của cô, không tài nào tưởng tượng nổi hình dáng trước đây với son phấn trét kín. Tuy nhiên vẻ lạnh lùng và bất cần đời vẫn lồ lộ trên khuôn mặt cô.

Những tháng ngày trụy lạc khiến trái tim tôi mệt mỏi. Những đêm buông thả đó đã hủy hoại tôi. Quá nhiều rượu, quá nhiều đàn ông đã tàn phá tấm thân tôi. Không chỉ riêng thể xác mà ngay cả tâm hồn cũng đã trở nên trống rỗng. Cứ như vậy, tôi trở thành người đàn bà nổi tiếng của khu phố Tam Lý Đồn này. Dạng đàn ông nào tôi cũng từng trải qua, có tiền, đẹp trai, xã hội đen, dân nghệ thuật… Mỗi người đàn ông tạo nên mỗi buổi tối khác nhau, hoặc điên cuồng, hoặc yên bình. Có lúc lao vào ân ái như điên, có lúc chỉ nằm trò chuyện chả đụng gì tới nhau. Có đêm khiến người ta đau đớn, nhưng cũng có đêm khiến người ta vui sướng, nhưng tất cả cùng chung một quy tắc trò chơi. Thứ nhất tôi không cần tiền của đàn ông, bởi tôi không phải loại “bán xác thịt”. Thứ hai, tôi không dẫn đàn ông về nhà. Địa điểm hò hẹn đều do họ chọn, phần lớn trong các khách sạn, nhà nghỉ. Thứ ba, tôi không rung động trước đàn ông. Nếu họ rung động thì họ chết. Tôi không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì. Thứ tư, chỉ là một đêm, một đêm tiêu chuẩn, kiên quyết không nhận lời yêu ai hoặc nhận lời cầu hôn của ai.

Tôi biết đặt ra những quy tắc đó để cố ý đòi hỏi mình không được rung động trước đàn ông. Tôi có thể khống chế được tâm tư tình cảm. Vì phần lớn đàn ông đều đơn giản và thô lỗ. Họ chỉ cần khoái lạc giải tỏa tình dục. Họ thích hưởng thụ ánh mắt phiêu diêu và tấm thân tươi trẻ của tôi. Cũng tốt thôi. Tôi không để tâm. Có xảy ra chuyện gì đối với tôi cũng thế thôi. Có lẽ rất nhiều cô gái đều thấy rằng thân thể họ là trong sáng, sạch sẽ, không thể cho phép mình quan hệ bừa bãi với đàn ông. Nhưng đối với tôi, thực lòng chả còn gì. Tôi chỉ muốn chìm trong buông thả, để những khoái cảm ác độc và ngược đãi làm mê muội chính mình, không muốn nghĩ gì nhiều. Trong sáng, khỏe mạnh, hạnh phúc-những từ ngữ đó cứ nhảy nhót trước tôi như nỗi khát vọng không bao giờ với tới được. Tôi thích nhìn thấy mình chìm nghỉm, trụy lạc, cũng biết giằng xé, cũng cảm thấy đớn đau. Nhưng tôi thản nhiên chấp nhận, như thể mình sinh ra vốn chịu đựng mọi nỗi khổ trong cuộc đời, không oán trách ai, cũng không tự trách mình. Chỉ luôn cảm thấy cuộc sống của mình chính là như vậy. Lúc đó, tôi không nghĩ về tương lai, chỉ thấy nó thật xa vời. Tôi chỉ muốn buông trôi, thả hết những lạnh lẽo và ác độc mà tôi đang có.

Nhưng tôi cũng có lúc mềm yếu. Mềm yếu tới mức rất muốn trước khi bình minh vừa ló dạng chỉ muốn đem mình “giải quyết” cho xong. May thay đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua, chưa đủ dũng cảm để thực hiện. Tuy nhiên, tôi có đủ dũng khí biến mình sống như một xác chết.

Khi con người mềm yếu rất dễ bị tổn thương, rất dễ chịu sự tác động của những người xung quanh. Vì thế có những đêm, nhìn ánh mắt dịu dàng và chân thành của đàn ông, tôi cũng khát vọng muốn dừng lại, khát khao được nếm trải một cuộc sống lành mạnh. Theo tôi, một khi đàn bà đã có suy nghĩ đó cũng tức là phải chấm dứt buông thả. Giống như một sát thủ khi tự dưng thương cảm con người cũng là lúc anh ta phải chuyển nghề.

Hai mươi hai tuổi - tỉnh ngộ

Tôi không nhớ rõ bắt đầu từ lúc nào bỗng cảm thấy rất mệt mỏi, chán ngán, thậm chí đau lòng khi ngắm mình trong gương. Từng lớp phấn dày cố gắng che lấp khuôn mặt buông thả quá độ, ánh mắt không còn sức sống, làn da xám xịt. Trên người khoác bộ quần áo ngắn cụt cỡn tới quái dị, bên trong giấu một cặp vú từng bị đám đàn ông giày vò. Nực cười là chúng giống như hai con quái vật, thờ ơ treo trên người tôi. Cứ nhìn mãi, ngắm mãi, tôi bắt đầu rơi lệ, âm thầm, nhẹ nhàng, nước mắt lăn trên gò má, trái tim cũng âm thầm khóc theo. Tôi chán ghét mình trong gương, bực tức tháo đôi hoa tai, cởi quần áo vứt xuống đất. Nhìn thân hình trần trụi của mình, tôi đột nhiên thấy thật dơ bẩn, liền chạy vào phòng tắm, ra sức kỳ cọ từng bộ phận trên cơ thể. Từ đó, tôi không buông thả nữa, cũng chấm dứt việc dùng rượu và tình dục làm tê liệt mình. Tôi như được thay da đổi thịt, mới có được hình dáng như hôm nay. Tôi lại giống một phụ nữ an phận, thích ngồi yên tĩnh, trái tim bình thản.

Tôi tự hỏi, cái gì đã khiến tôi chuyển biến như vậy. Không có đáp án. Thậm chí tới nay, tôi vẫn không đoán ra nổi. Vì một người đàn ông nào đó chăng? Tôi không biết. Tôi không dám khẳng định có người đã khiến tôi rung động và thức tỉnh, người đã khẩn cầu tôi xin tiếp tục liên lạc với anh ta.

Đó là một tối mùa hè mát mẻ năm ngoái. Tôi như một con vật mệt mỏi cô đơn trốn trong một góc quán bar nghỉ ngơi. Nhân viên trong quán ngạc nhiên khi thấy tôi gọi một tách cà phê thay cho bia rượu hàng ngày. Lặng lẽ châm thuốc, tôi chìm vào trầm mặc.

Có lẽ hôm đó tôi gặp chuyện không vui, hoặc bị cha mẹ la rầy, cũng có thể quá mệt vì bị lũ trẻ ở trường mẫu giáo giày vò. Tóm lại, tôi thấy kiệt sức, không thèm chú ý tới những lời trêu chọc ong bướm của cánh đàn ông. Cũng không uống rượu, thật ra là không dám uống vì đau dạ dày.

Tiếng huyên náo trong quán khiến tôi phát chán. Chưa từng có cảm giác như vậy bao giờ. Trước đây tôi luôn thích các quán bar ồn ào, thích tìm kiếm tiếng cười và niềm hoan lạc để mê muội mình. Nhưng hôm đó tôi cảm thấy ghê tởm, và không thể chịu đựng nổi các cô gái xanh xanh đỏ đỏ cùng lũ đàn ông háo sắc. Chúng quen thuộc tới buồn nôn.

Tôi đi tìm chủ quán, nói rằng tôi muốn đánh đàn. Anh ta rất kinh ngạc, hỏi tôi sao hôm nay chán nản thế, rồi đáp không có đàn piano, chỉ có đàn organ điện. Tôi bước lên bục, đàn một ca khúc quen thuộc vẫn tập hàng ngày. Tôi đàn rất say sưa, dường như quay trở lại thời thơ ấu đơn điệu: mẹ kiên nhẫn đứng bên cạnh nghe tôi đàn, cha làm cơm trong bếp. Tôi ngước nhìn mẹ bằng ánh mắt sợ sệt, hy vọng tìm thấy nét hài lòng trên gương mặt bà. Nếu không, bữa tối hôm đó sẽ phải ăn muộn.

Những ký ức ấu thơ cứ dần dần mở ra trong tiếng đàn. Nước mắt tôi cũng bắt đầu rơi xuống, có lẽ do xót xa những ngày tháng luyện đàn vất vả, cũng có lẽ do thương xót thời trong sáng và lành mạnh đã trôi tuột qua quá nhanh. Hôm đó tôi đàn rất hay, mọi người trong quán đều im lặng nghe tôi đàn. Trong nét mặt họ có lẽ vì tôi nên đã thêm phần trầm lắng, thêm phần bình an.

Đàn xong, tôi về chỗ. Đột nhiên lòng rất xót xa, không muốn ở lại đây nữa. Tính tiền xong, tôi bỏ đi. Những ánh đèn màu hắt lên khuôn mặt tôi. Đầu óc tôi choáng váng hết cơn này đến cơn khác. Bỗng thấy thật xa lạ với cái nơi tôi đã chìm đắm bấy lâu, một sự xa cách tuyệt giao. Lúc đó đầu tôi đau dữ dội. Khi cảm thấy mình sắp ngất đến nơi thì nghe thấy một tiếng nói vang lên sau lưng. “Cô đàn hay quá. Tôi có thể làm quen với cô không?”. Quay đầu lại, thì ra là một chàng trai chừng hơn 30, sạch sẽ, nho nhã với cặp kính cận. Anh nhìn tôi chân thành, không chút tà ý. Tôi cười, nhưng lúc đó đầu nhức nhối rất khó chịu. Tôi vịn vào tay anh, hỏi có xe không, nói rằng muốn rời khỏi chốn này. Anh ngạc nhiên nhìn tôi, rồi kêu đợi một lát, sẽ đánh xe tới ngay. Tôi gục xuống đường. Một lát sau, anh đánh xe tới. Tôi nói tùy anh đưa đi đâu cũng được, rồi mặc kệ, không thèm chú ý tới anh, cứ u uất nhìn ra ngoài cửa xe.

Tôi có cảm giác lúc đó anh rất muốn nói chuyện với tôi. Có lẽ muốn nói về cảm tình của anh đối với tôi, hoặc có lẽ muốn tìm hiểu xem tôi là dạng đàn bà nào. Tôi không thèm để tâm, chỉ yên lặng tựa vào ghế. Cơn nhức đầu đã dịu bớt rất nhiều. Tôi hút thuốc. Anh nhìn tôi kinh ngạc, nói rằng không ngờ tôi biết hút thuốc. Tôi không nhìn kỹ anh, nghĩ bụng chắc anh muốn nói rằng tôi là một con đàn bà quái đản, sao lại có thể cư xử với đàn ông lạnh lùng như thế.

Xe dừng trước một tòa chung cư cao cấp. Tôi xuống xe, thấy rõ anh hơi do dự không biết có phải đỡ lấy tay tôi hay không. Nhưng tôi đã tự đi thẳng vào. Trong thang máy, anh im lặng nhìn tôi, tôi cũng nhìn trả. Anh hỏi có phải tôi vẫn còn mệt. Tôi đáp, đúng thế, rất mệt. Anh hỏi có phải tôi thường tới nhà những người lạ như thế này, rồi cười rất gượng gạo. Tôi đoán anh không phải là gã đàn ông từng trải, sao lại hỏi những câu hỏi ngu xuẩn như vậy, nên chỉ cười xòa cho xong.

Nhà anh rất ngăn nắp, thậm chí còn thoang thoảng mùi thơm. Anh bật một ca khúc rất chậm rãi, rồi chạy tới chạy lui kiếm đồ ăn cho tôi.

Tôi để ý trong phòng ngủ có treo ảnh cưới của vợ chồng anh. Anh kể vợ đi công tác xa, giọng hơi hối lỗi. Đàn ông toàn những đồ vô lại, vợ vừa vắng nhà đã muốn giở trò bậy bạ.

Anh giúp tôi nấu chút súp trứng, thơm không chịu nổi. Sau đó, anh hỏi tôi có muốn tắm không. Quả thực tôi rất muốn tắm cho thoải mái liền cởi ngay quần áo trước mặt anh, còn giục anh cởi hộ áo lót. Tôi thấy lúc đó anh rất muốn kiềm chế niềm vui sướng nhưng không tài nào giấu nổi. Tôi lại nghĩ anh không phải là gã đàn ông từng trải.

Ngâm mình trong bồn tắm, thân thể dễ chịu rất nhiều, đầu không đau nữa. Hơn một tiếng đồng hồ sau, tôi mới bước ra, mình để trần. Giường của anh rất lớn, đệm rất mềm khiến người ra có cảm giác đã ngã vào sẽ không tài nào đứng lên nổi. Tôi cuộn mình trong chăn, vẫn không thèm liếc nhìn anh, bụng bảo dạ, quá lắm là làm tình với nhau một lần chứ gì.

Anh không cởi quần áo, cũng không chui vào chăn, mà kéo một cái ghế tới bên cạnh giường, lặng lẽ nhìn tôi. Tôi không nhìn lại. Sau đó nghe anh nói tôi giống một đứa trẻ, một đứa trẻ chơi đã mệt. Tôi không muốn nói chuyện, cũng không muốn nhìn anh, chỉ muốn ngủ một giấc. Cũng may, anh chỉ ngồi một lúc rồi bỏ đi. Anh nhẹ nhàng kéo chăn cho tôi, tắt đèn, bước ra khỏi phòng ngủ.

Tôi không biết đêm đó anh ngủ ở đâu. Ngày thứ hai tỉnh dậy, phát hiện thấy anh đang ngồi bên giường nhìn tôi, ánh mắt rất trong sáng, không một chút ham muốn. Tôi hỏi mấy giờ rồi, anh đáp đã trưa, còn nói anh vẫn chưa đi làm vì muốn ngắm tôi thêm, rồi cười ngượng ngùng. Đột nhiên tôi cảm thấy nụ cười của anh thật quen thuộc, giống như cậu bạn trai đầu tiên vậy. Tôi nhỏm dậy, ôm lấy anh, vùi đầu vào ngực anh, cảm giác thật ấm áp như một người bố vậy. Anh ôm tôi âu yếm, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần của tôi. Tôi thô bạo lột sạch quần áo của anh, nghịch ngợm anh bằng bàn tay rất kỹ thuật. Anh không còn chống cự lại nổi, ánh mắt tràn ngập khát khao, thủ thỉ bên tai rằng ngay từ cái nhìn đầu tiên ở quán bar đã thấy tôi rất đặc biệt. Anh còn nói nhìn dáng tôi đánh đàn, nghĩ rằng tôi là một cô gái rất u buồn, nên muốn tìm hiểu tôi, thậm chí còn nghi ngờ rằng đã hơi yêu tôi. Tôi cười to, đẩy anh sang một bên. Anh kinh ngạc và hơi phẫn nộ. Tôi châm một điếu thuốc, cảnh báo rằng anh không nên thích loại đàn bà không tốt như tôi, yêu tôi sẽ chẳng đem lại lợi ích gì cho anh. Nếu chỉ muốn chuyện ấy thì OK. Anh ra sức chứng minh mình không phải là hạng đàn ông đó, rằng đã trải qua nhiều người đàn bà. Đối với anh, chuyện chăn gối không còn là của lạ nữa. Tôi nghĩ lại thêm thằng đạo đức giả, những thứ mà tụi đàn ông cần chẳng qua chỉ là chiếm đoạt thể xác của tôi mà thôi. Tôi cảm thấy chán ghét, phát ngán cái ánh nhìn say đắm của anh. Thà cứ lập tức mây mưa với tôi như đối với bọn gái còn hơn. Thế là tôi ấn anh xuống giường, hôn cuồng nhiệt. Rồi tôi chủ động, ra sức lắc lư như một vũ nữ. Anh mắt nhắm nghiền, mặt đỏ ửng, hưng phấn tột độ, thở hổn hển từng đợt. Đúng lúc đó, từng hạt nắng lọt qua cửa sổ trượt lên cơ thể tôi. Trong phút chốc, lòng tôi chợt lạnh giá và tuyệt vọng.

Sự việc kết thúc rất nhanh sau đó, anh nhìn tôi bằng ánh mắt từ bi. Một luồng gió mát lùa qua cửa sổ mơn trớn mái tóc dài của tôi. Anh vọc tay vào đó, run rẩy khen tôi rất đẹp khiến người ta khó giữ. Tôi nhoẻn miệng cười, bụng thầm nghĩ những thứ khó giữ trên cuộc đời này còn đầy. Anh nói rất muốn tìm hiểu tôi, còn nói tôi là người phụ nữ tuyệt vời nhất mà anh từng gặp. Tôi không nói gì, trở dậy rửa mặt, rồi kêu anh đưa tôi về nhà.

Trên đường về, anh nhìn tôi có vẻ lạ và không ngừng hỏi: “Sao em trong đêm và em bây giờ như khác hẳn nhau? Sao khi em buông thả lại đẹp đến thế, còn bây giờ lại giống trẻ con?”. Tôi không nhịn nổi cười. Cười cho sự sáng suốt của anh, cho cái nhẹ nhõm của tôi. Có lẽ đêm tối mới là chốn náu mình của tôi.

Khi sắp chia tay, anh kéo tôi lại hỏi tên. Tôi cười, mắt vụt mênh mông. Anh không giấu nổi phẫn nộ, nhét tấm danh thiếp vào tay tôi, quát: “Biết chưa? Em phải tìm tôi. Quyền chủ động tuy nằm trong tay em, nhưng tôi không muốn mất em”. Tôi cười, biết rõ gương mặt tôi dưới ánh nắng mặt trời không chút son phấn rất trẻ trung, rất rạng rỡ, nhưng trái tim tôi đã lách tách tiếng vỡ.

Rồi tôi xuống xe, dần rời xa khỏi tầm nhìn của anh. Biết ánh mắt anh vẫn dõi theo nhưng tôi không hề quay đầu lại. Vì tôi biết mình chỉ là một con ma trơi mà tối qua anh gặp được. Khi mặt trời lên, con ma trơi biến mất. Tôi biết sớm muộn gì, đàn ông đều quên mất cái đẹp đẽ trong một đêm.

Nhưng đi chưa được bao xa, anh đã từ sau chạy tới, túm lấy tay tôi, xúc động hỏi liệu tôi có tìm anh hay không. Anh nói thực lòng quan tâm tới tôi, thậm chí sẽ sẵn sàng vì tôi vứt bỏ tất cả. Ánh mắt rất chân thành, đầy ắp hy vọng, giống hệt ánh mắt tôi năm 16 tuổi, khiến người ta phải đau lòng. Tôi tin nhưng hốt hoảng né tránh. Năm đó tôi cũng y hệt anh, ngây thơ hy vọng một đêm là mãi mãi, hy vọng con người với con người luôn đầy ắp tình yêu. Năm đó tôi mới 16 tuổi, trẻ hơn anh bây giờ rất nhiều, có quá nhiều thứ không biết. Đàn ông ở tuổi anh bây giờ không nên ngu ngốc như vậy. Vì thế tôi lạnh lùng nói: “Chẳng qua chỉ là một cuộc chơi mà thôi. Sau một đêm, tất cả đều kết thúc rồi. Nếu anh không chơi nổi, đừng đánh đu nữa. Nếu còn muốn chơi tiếp thì tốt thôi, nhưng cần phải hiểu quy tắc trò chơi”.

Không nói một câu giã từ, tôi quay đầu đi thẳng, vứt toẹt tấm danh thiếp, khiến nó bị gió thổi bạt rồi nhẹ nhàng rơi xuống đường. Tôi giẫm lên nó, bước qua, lòng trào lên nỗi chua xót. Nhưng rồi tôi vẫn không nhịn nổi quay đầu lại nhìn anh. Anh vẫn đứng đó bất động, gương mặt trống vắng, thờ thẫn, đôi mắt vô hồn, giống hệt tôi năm 16 tuổi, như một đứa trẻ vô gia cư. Vì anh, và cũng vì một đứa bé gái 16 tuổi không quen biết, tôi đã không kìm nổi nước mắt. (HET)
__________________
Sự đời như thể phù vân. Can qua cũng chỉ dăm ba tiếng cười!!!

  Trả Lời Với Trích Dẫn
Đã có 7 thành viên nói Cảm Ơn Ms_Cat vì bài viết này:
Cũ 04-02-2009, 20:51   #3
Ms_Cat
♥::.Tôi yêu Hà Nội.::♥
 
Avatar của Ms_Cat
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: GIÓ
Bài gửi: 6,879
MUSVN Đồng: 1,016
Thanks: 1,141
Thanked 5,702 Times in 2,427 Posts
Trạng Thái: Ms_Cat đang offline
Default

Câu chuyện 3

DÙNG CHUYỆN TÌNH MỘT ĐÊM ĐỂ CỨU HÔN NHÂN

Tiêu Nhiên, 34 tuổi, phóng viên

Hôn nhân và “chuyện tình một đêm” là hai kẻ thù không đội trời chung. Phần lớn mọi người đều cho rằng nếu ai đó ngoại tình, đó chính là bằng chứng bất trung của hôn nhân.

Nhưng Tiêu Nhiên lại cho rằng “tình một đêm” đã cứu vãn cuộc hôn nhân của cô. Tình cảm và hưng phấn mà cô đã mất được tìm thấy trong những cuộc “tình một đêm”. Cô phát hiện ra ngoài cuộc sống hôn nhân, cô đã có một không gian tự do có thể thở, mặc dù chỉ là một đêm mà thôi.

Nhưng điều này rất nguy hiểm. Khi chồng phát hiện, cuộc hôn nhân của cô sẽ vỡ tan. Đây cũng là vấn đề khiến cô rất do dự, suy nghĩ.

Ấn tượng đầu tiên về Tiêu Nhiên là một phụ nữ rất no đủ về tinh thần. Hôm đó, cô mặc một chiếc váy màu vàng nhạt đang rất thịnh hành, tấm khăn choàng cùng màu khoác hờ trên bờ vai tròn lẳn. Gương mặt bừng sáng với những nét biểu cảm sinh động.

Cô chọn cuộc hẹn ngay tại phòng họp của tòa soạn nơi cô làm việc. Theo tôi, phụ nữ nào cũng thích nói chuyện tình cảm riêng tư trong một không gian nhỏ, thoải mái. Đây là người phụ nữ đầu tiên nhận trả lời phỏng vấn ngay tại cơ quan. Nghĩ thay hộ cô, tôi đề nghị đổi địa điểm khác thoải mái hơn. Cô chỉ cười, nói không bị khung cảnh tác động, vả lại thời gian gấp gáp, còn mấy bài báo phải viết.

Tiêu Nhiên là một phụ nữ rất thú vị, có tư duy, cũng rất sôi nổi. Cô nói mình là một phụ nữ có chuyện để kể.

Chồng không thỏa mãn được tôi

Tôi muốn kể câu chuyện của mình, dù nó rất bình thường, hy vọng những phụ nữ khác cũng giải quyết hôn nhân giống tôi. Nói một cách đơn giản tức là dùng “tình một đêm” để cứu vãn hôn nhân.

Chồng tôi vốn tốt nghiệp khoa vật lý trường Đại học Thanh Hoa, là một người đàn ông trung niên cẩn thận, gầy mảnh, luôn luôn mặc bộ đồ Trung Sơn cùng cặp kính cận, là hình ảnh phần tử trí thức Trung Quốc tiêu chuẩn. Tôi miêu tả anh như vậy không phải là ghét anh. Anh rất lương thiện, chân thành, yêu nghề tha thiết, luôn đi đầu trong lĩnh vực khoa học của mình. Thành quả nghiên cứu khoa học của anh rất nhiều lần được cấp bộ trao giải, từng tham dự hội nghị giao lưu khoa học quốc tế.

Nhưng… trong tình dục, anh lại rất yếu đuối. Anh đã quá quen với tư duy trừu tượng, thích tư duy số học nghiêm khắc. Cá tính của anh thiếu màu sắc, mọi việc làm đều đúng trình tự, đúng khuôn mẫu, không chút lãng mạn. Chung hưởng cuộc sống tình dục với anh chẳng khác nào suốt ngày ăn bắp cải, nhạt nhẽo không mùi vị. Giống như đang ngần ngừ trên con đường xưa cũ, không chút cảm xúc mới mẻ. Cũng giống như một anh sinh viên giải đề vật lý lớp 10, quá đơn giản và dễ dàng, không chút hấp dẫn.

Về năng lực tình dục và tâm lý tình ái, anh hoàn toàn yếu đuối, hơn nữa sức khỏe anh cũng không cho phép. Còn tôi, tinh thần tràn trề, dục vọng mãnh liệt. Tôi hút thuốc, uống rượu, là rượu trắng đấy nhé, còn chạy bộ, đánh cầu lông hàng ngày. Tôi mong muốn được tận hưởng mọi lạc thú và đau khổ như tất cả các phụ nữ khác. Tôi cần những cuộc đi dạo thoải mái, những cuộc trò chuyện ăn ý. Do công việc liên quan tới văn học, tôi còn cần một người bạn có năng lực thưởng thức cao, có trình độ phê bình để cùng đi xem triển lãm tranh, hoặc đi nghe nhạc…

Nhưng chồng tôi không thể đáp ứng được những khát vọng đó. Anh mãi là anh ấy, không thay đổi. Tôi nói như vậy không hề có ý trách móc anh. Tôi cho rằng, phụ nữ không cần tìm cách thay đổi chồng. Chỉ có những người ấu trĩ nhất mới bị thay đổi một sớm một chiều. Tính cách của đàn ông quyết định việc họ mãi mãi cho rằng mình là kẻ mạnh. Và tâm lý đó rất có lợi cho việc họ đầu tư vào cạnh tranh trong sự nghiệp. Nếu bị đả kích bởi bất lực trong tình dục, họ sẽ từ đỉnh cao tự tin rơi xuống vực thẳm, trở nên bi lụy. Như vậy không chỉ khiến họ hoàn toàn mất đi khả năng tình dục, mà còn có thể dẫn đến tình trạng trượt dốc về tinh thần, thất bại trong sự nghiệp.

Dù sao chúng tôi cũng là vợ chồng kết tóc xe tơ, đã từng yêu đương nồng nàn. Tôi cho rằng giữa vợ chồng với nhau cần phải thông cảm và lượng thứ. Ai chẳng có khiếm khuyết, đàn ông cũng vậy. Tôi không tin trên đời này có người đàn ông hoàn hảo, tức là có thể đáp ứng được nhu cầu của tôi trong mọi mặt. Chồng tôi cũng tốt lắm rồi, anh yêu tôi rất nhiều. Tôi cho rằng làm người không thể không nói tới tình nghĩa. Ngoại trừ việc không đủ lãng mạn và khả năng tình dục không đủ mạnh, tôi chưa thấy điểm nào của anh khiến tôi không hài lòng. Vì thế, tôi không hề gây cho anh thêm rắc rối hoặc khó xử trong chuyện tình dục. Tôi luôn giả vờ thể hiện mình rất thỏa mãn. Những lúc ân ái, tôi thường khen anh rất mạnh. Thế nên mười mấy năm qua, anh tiến thủ trên con đường sự nghiệp khá nhanh. Con người không thể đòi hỏi cầu toàn được. Tôi không muốn bỏ rơi anh.

Chồng tôi rất yêu tôi. Dù anh không biết yêu, nhưng quả thực anh yêu tôi. Tôi giúp anh có gia đình, có con trai. Trong con mắt mọi người, gia đình chúng tôi thực hạnh phúc, toàn vẹn. Con trai sáu tuổi, rất đáng yêu, cũng rất nghịch ngợm, đem lại cho chúng tôi rất nhiều niềm vui trong cuộc sống. Càng ngày tôi càng cảm thấy rằng, chồng tôi không thể rời xa tôi, không chỉ vì những việc lặt vặt trong cuộc sống, mà còn vì không thiếu nổi sự chăm sóc của tôi. Năng lực tự lo liệu cuộc sống của anh ấy rất kém, không biết nấu nướng, cũng không biết giặt quần áo, nhờ anh đi mua đồ cũng luôn mua phải đồ dở. Nếu bị tôi bỏ, cuộc sống của anh ấy chẳng khác nào mất đi cái cột chống. Có lúc tôi đã nghĩ tới ly hôn, vì quả thật quá vô vị. Nhưng vừa nghĩ tới, tim tôi đã mềm lại. Tôi không thể nhìn người đàn ông yêu tôi rơi vào cảnh khó khăn, huống hồ chúng tôi đã có với nhau một mặt con.

Vài cô bạn thân đã từng khuyên tôi bỏ quách cho xong, nhưng tôi không thể. Tại sao cứ nhất định phải ly hôn? Ly hôn, tức là phá vỡ đi một sự cân bằng đã trở nên quen thuộc, nhất định chồng tôi sẽ không chịu đựng nổi. Rồi còn ảnh hưởng tới bố mẹ, thông gia, anh chị em, con cái, sẽ tạo nên những xáo trộn kinh thiên động địa. Tôi nghĩ không cần thiết.

Nhưng cũng có lúc, tôi rất bực mình vì chồng. Anh lý trí quá, còn tôi lại quá tình cảm. Cách thể hiện tình cảm của anh rất nực cười, chỉ là nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay, bờ vai, ngượng ngập như kẻ không biết gì mây mưa. Tôi hiểu đó là tất cả cách diễn đạt tình yêu của anh. Tôi hiểu và chấp nhận, nhưng quả thực vẫn thấy chưa đủ. Phụ nữ cần vừa lý trí vừa tình cảm. Tôi luôn khát khao được ân ái với một người đàn ông mạnh mẽ và điên cuồng. Cũng biết cách nghĩ của mình thật điên rồ, nhưng rất nhiều bạn gái của tôi cũng nói có khát vọng như vậy. Phụ nữ cũng là con người, cũng giống như đàn ông, cũng có khát vọng mãnh liệt. Huống hồ tôi lại đang nằm trong độ tuổi “chín muồi”.

Tiêu Nhiên cười, kể về dục vọng của mình mà mắt cô vẫn rất thản nhiên. Nói thực, tôi từng gặp rất nhiều phụ nữ đã ly hôn. Trong đó không ít lý do vì chồng không đủ lãng mạn, không đủ sức hấp dẫn, cuộc sống bị áp lực. Nhưng tôi thấy hôn nhân đúng là một bức tường thành vây chắn, bất kể bạn sống với ai dù lâu tới đâu, cũng có thể nảy sinh tâm lý no đủ, chán ngán. Điều này rất khó tránh.

Lúc này, Tiêu Nhiên rút mấy tấm hình gia đình từ trong túi ra. Chồng cô quả thực nom rất nho nhã. Tuy không mặc áo Trung Sơn, nhưng vẫn gây cảm giác mãnh liệt về một hình tượng trí thức. Con trai họ quả nghịch ngợm, vòng hai tay lên ôm cổ mẹ. Tôi chú ý khi cầm lại tấm hình, Tiêu Nhiên say đắm ngắm con trai trên tấm hình, miệng nở nụ cười hạnh phúc.

Tình một đêm trở thành nơi xả xúp páp

Vì con trai, tôi không thể chia tay với chồng. Tuy cãi nhau suốt một thời gian nhưng nguyên nhân đều rất vụn vặt. Lý do thật chỉ vì tôi không thỏa mãn. Mỗi lần cãi nhau, trông chồng tôi rất ấm ức, song anh luôn nhường tôi. Bây giờ nghĩ lại thấy mình thật không đúng. Rất nhiều chuyện không thể trách chồng được. Lúc đó tôi không nghĩ như vậy. Cũng bắt đầu từ mùa đông năm ngoái, tôi cãi nhau với chồng suốt từ sáng tới tối. Có lúc cãi nhau ác liệt tới mức tôi ném vỡ đồ đạc. Sau khi cãi nhau, tôi lại khóc và thương anh. Vì tôi biết, anh không làm gì sai, chỉ tại trong lòng tôi có nhiều suy nghĩ phức tạp. Mùa đông năm ngoái, cả hai vợ chồng đều tuyệt vọng. Lúc đó tôi đã nghĩ rằng cuộc hôn nhân giữa chúng tôi sắp tan vỡ, nhưng tôi lại không nỡ ly hôn. Vì rất nhiều lý do đã nói ở trên. Nhưng tôi cũng không thể để mình luôn ở trong trạng thái không thỏa mãn. Vì thế tôi đã chọn “chuyện tình một đêm”. Vì cách này phù hợp với tôi nhất. Tức là khiến dục vọng của tôi được thỏa mãn, cũng không ảnh hưởng tới gia đình. Tôi cũng không muốn tìm người tình lâu dài, vì một khi đã có mối quan hệ lâu dài, gặp gỡ nhiều, con người dễ nảy nở tình cảm thật. Tới lúc khó chia ly, cả hai lại bị thương tổn, cái đau đó không có lợi cho ai cả.

Qua mạng internet, tôi thực hiện khát vọng của mình. Vì tính chất công việc, tôi sử dụng máy tính và lên mạng rất thành thạo. Tôi cần tìm những người đàn ông tài hoa, có trình độ, lãng mạn. Không phải người nào cũng có thể khiến tôi rung động. Tôi là một phụ nữ rất tự trọng và kiêu hãnh. Tôi cần chọn cho mình những người đàn ông có trình độ cao.

Tôi không bao giờ quan hệ với những người bạn trên mạng ở Bắc Kinh để tránh rắc rối. Trước hết về thời gian, tôi không thể vì một người đàn ông nào mà không về nhà buổi tối. Hàng ngày tôi đều về nhà sớm để chăm sóc con và chồng. Hơn nữa tôi cũng ngại rắc rối. Có một số đàn ông quả thực rất thích dằng dai tán tỉnh. Nếu họ thích tôi thật, rất có khả năng sẽ nghĩ cách kiếm bằng được điện thoại của tôi, hoặc tới cơ quan tìm tôi. Như vậy rất dễ bị chồng phát hiện. Tôi không muốn điều đó xảy ra. Vì thế tôi chỉ tìm người ở các thành phố khác. Những người tình của tôi phần lớn là người ngoại tỉnh.

Tôi làm phóng viên, tôi thường xuyên có cơ hội đi công tác. Thâm Quyến và Thượng Hải là hai thành phố tôi đến nhiều nhất. Những người đàn ông trong danh sách kết bạn của tôi đều là người của hai thành phố này.

Tôi ngắt lời cô vì muốn biết cô đã lựa chọn bạn tình như thế nào. Vì mạng thực ra là một chốn ảo, rất nhiều người lừa đảo, tự khen, tự tâng bốc, tự miêu tả hình dáng của mình rất đẹp, khiến nhiều cô bị lừa. Tiêu Nhiên cười, đáp “Đã có cách”.

Bạn trên mạng muốn gặp tôi phải là những người đã trò chuyện suốt một thời gian dài, thậm chí phải hơn một năm sau mới được gặp nhau thật. Thời gian càng dài càng tốt, càng biết được lòng người. Một người đàn ông có thể duy trì quan hệ với mình trên một năm nhất định là người trọng tình cảm. Nếu không, anh ta đã không phải mất nhiều thời gian cho một người đàn bà lạ cách xa tít tắp đến vậy. Hơn nữa, trò chuyện nhiều, hai bên cũng dần trở nên thân thiết hơn, có thể chăm sóc được cho nhau những phần rất tinh tế, ví dụ khung cảnh mà tôi thích, cách nói mà tôi thích nghe… Tôi thích được ân ái với những người đàn ông hiểu tôi. Tức là khi mây mưa với nhau, tôi cũng hy vọng đối phương hiểu rõ hơn cảm nhận của tôi.

Ngoài ra, những người bạn tình này còn phải nhất thiết trải qua một loạt “kiểm nghiệm” của tôi. Tââôi là một phụ nữ làm công việc viết lách nên rất thích những người đàn ông giỏi văn, lãng mạn, giàu trí tưởng tượng về cuộc sống. Rất dễ kiểm tra trình độ học vấn của một người bằng cách hỏi nhiều và đọc nhiều thứ người đó viết. Tôi thấy cứ kiểm tra bằng cách đó, rất hiếm khi gặp phải dạng hàng “chất lượng kém”. Tôi đã gặp gỡ không ít bạn tình quen trên mạng nhưng chưa có người nào khiến tôi cực kỳ thất vọng. Có một số người có thể khiến tôi thất vọng đôi chút về hình dáng bên ngoài, vì con người thật của họ và trên hình rất khác nhau. Nhưng điều này cũng rất bình thường. Chính tôi cũng vậy, có lúc hình chụp ra đẹp hơn hoặc xấu hơn so với người thực. Những điều này đều không quan trọng. Tôi không còn là một nữ sinh, tìm bạn cứ đòi anh đẹp trai. Đối với tôi, đẹp trai không phải là nhân tố rất quan trọng. Tất nhiên nếu người tình vừa tài hoa, vừa lãng mạn, lại vừa đẹp trai, tôi sẽ hưng phấn hơn rất nhiều.

Một nhà văn hiểu mình

Tôi cười hỏi cô đã gặp được người đàn ông nào như ý chưa. Cô cười ngượng ngùng thừa nhận đã gặp một người, vừa quen tháng trước.

Tên gọi trên mạng của anh ấy là Lý Linh. Sau tôi mới biết đó cũng là tên thật của anh ấy. Người đàn ông này quả thực rất thú vị.

Anh là một nhà văn cũng có chút tiếng tăm ở Thâm Quyến. Ngay cả trên mạng, anh cũng rất đặc biệt, khác hẳn mọi người. Ở anh có nét đàn ông phương Bắc đa màu sắc, đa tính cách, lúc dịu dàng, lúc mạnh mẽ, khiến bạn không thể hiểu được anh ra sao. Anh rất có tài, khi trò chuyện với tôi trên mạng luôn làm thơ tặng tôi tại chỗ. Và hầu như không cần nghĩ ngợi gì, từng bài thơ cứ tuôn ra ào ào. Anh cũng là người vui ghét buồn thương lẫn lộn. Có lúc rất kiêu ngạo và độc đoán tới mức không để bạn nói thêm câu nào. Nhưng cũng có lúc rất tinh tế, nói rất nhiều câu bạn thích nghe.

Cũng như tôi, anh đã có gia đình. Anh kể vợ anh rất xinh đẹp nhưng rất dung tục và không có đầu óc. Cô có một thân hình kiều diễm luôn khiến anh hưng phấn nhưng lại có cái đầu đơn giản tới mức ngán ngẩm. Hai vợ chồng không hợp nhau trong cuộc sống, chỉ hợp nhau trên giường.

Anh cũng hiểu được tình cảnh của tôi. Quen nhau chưa lâu, chúng tôi đã trở thành những người bạn thân thiết không giấu nhau điều gì. Tôi thường kể cho anh về nỗi khổ của mình, về hạn chế của chồng. Anh rất thông cảm chuyện ngoại tình của tôi, thậm chí còn khen tôi là một phụ nữ thông minh. Anh cho rằng phụ nữ giải quyết chuyện hôn nhân như vậy là hợp lý.

Tóm lại, anh là một người đàn ông có đầu óc, có sức quyến rũ. Tôi rất thích anh ấy, quyết định gặp mặt sau hơn một tháng quen nhau. Đối với tôi, đây được coi là trường hợp ngoại lệ vì trước đây tôi chỉ chấp nhận gặp mặt sau khi chuyện trò ít nhất nửa năm.

Sau khi quen anh được một tháng, đúng dịp tòa soạn cử tôi tới Thâm Quyến làm phỏng vấn. Hôm được giao nhiệm vụ, tôi rất vui sướng gọi điện báo cho Lý Linh. Khi biết được chúng tôi sẽ gặp nhau ngay hôm sau, anh cũng rất xúc động. Tôi chưa từng gửi ảnh cho anh. Tôi tin rằng anh bị tôi hấp dẫn bởi sự quyến rũ về tinh thần, chứ không phải về nhan sắc. Qua điện thoại, chúng tôi hẹn nhau thời gian và địa điểm gặp gỡ. Anh nói sẽ mặc một bộ đồ Trung Sơn. Thật dí dỏm vì anh biết chồng tôi mặc quần áo Trung Sơn cả ngày. Anh nói hy vọng trông giống chồng tôi. Tôi cười đáp tùy anh, thích mặc gì thì mặc. Có lõa lồ đi gặp tôi cũng không sao. Chúng tôi cười vang trong điện thoại. Hôm đó tôi rất vui. Chúng tôi đều thích nhau, đều rất tò mò về nhau. Gác máy xong, tôi cười rạng rỡ.

Sáng hôm sau, tôi bay tới Thâm Quyến. Ngủ một giấc, tôi trang điểm kỹ lưỡng, mặc một cái váy bó sát người. Lý Linh quả là một người đàn ông điên rồ. Hôm đó là một ngày hè nóng bức, nhưng anh vẫn mặc một bộ đồ Trung Sơn màu xám. Tôi vừa nhìn đã nhận ra ngay vì trông anh rất kỳ lạ. Quả thực khi cười, trông anh còn rạng rỡ hơn trẻ con, lúc nghiêm nghị lại rất u buồn, tang thương. Tôi nghĩ suốt đời mình cũng không thể nào hiểu nổi những người đàn ông này.

Ngày đầu tiên gặp gỡ, tôi ôm anh nồng nàn, như những người bạn thân lâu năm không gặp nhau. Tôi ôm chặt anh, còn anh vuốt ve bờ vai tôi trước con mắt chứng kiến của mọi người xung quanh. Tôi cười, đấm yêu anh một cái, anh nhăn nhó cười chọc tôi. Thật không hiểu nổi. Trên đời này lại có những kẻ lưu manh đáng yêu như thế. Rồi anh kéo tay tôi vào xe. Trên đường, tôi hút thuốc rất thảnh thơi, anh bật một đĩa CD nhạc Rock, không ngừng lắc lư theo tiết tấu nhạc, mồm huýt sáo như một gã thanh niên 20 tuổi, không giống một người đàn ông 38 tuổi chút nào. Hôm đó, chúng tôi đều thấy rất nhẹ nhõm. Tôi sẽ là người tình của anh. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã có cảm giác đó. Anh cũng vậy. Về sau, anh kể với tôi rằng ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh biết chúng tôi sẽ nhanh chóng hợp nhau.

Nhưng trên giường là chuyện của 10 tiếng sau. Trong 10 tiếng đồng hồ đó, chúng tôi như hai đứa trẻ đi chơi lang thang khắp thành phố Thâm Quyến muôn màu sắc này. Chúng tôi chơi đua xe, ném phi tiễn trong khu giải trí. Tài bắn súng của anh rất hay, kiếm được cho tôi vô số quà lưu niệm. Rồi chúng tôi tới một quán bar huyên náo, anh kêu hai người bạn tới, họ cũng là phóng viên. Tối đó chúng tôi uống rượu, trò chuyện. Tôi chưa bao giờ thấy thoải mái như hôm đó. Ở bên chồng, tôi u uất tưởng phát điên đến nơi, cuối cùng cũng có một lần tự do thả mình. Bốn chúng tôi đều là những người chữ nghĩa, dễ trò chuyện. Chúng tôi xưng hô rất thân mật, đây là điều trước đây chưa từng có. Lý Linh càng vui sướng và nói nhiều hơn. Tối đó, anh kể vô số chuyện buồn cười, uống rất nhiều bia, dường như chưa từng vui đến vậy. Trong quán, anh công khai ôm tôi. Thật lạ, tôi cũng không thấy khó chịu, thậm chí còn thấy nếu anh ấy không ôm, tôi sẽ rất khó chịu, như thể từ lâu, tôi đã coi anh như người tình của mình rồi.

Uống tới hơn hai giờ sáng, bốn chúng tôi lảo đảo bước ra khỏi quán bar. Có thể hai người kia đã nhìn thấy ý đồ của chúng tôi nên nhanh chóng chia tay, về trước. Họ vừa đi, chúng tôi hôn nhau. Tôi thích mùi rượu trong miệng anh, rất nam tính. Anh cười, nói cũng thích mùi thuốc lá trong miệng tôi.

Sau đó, tôi hỏi anh có phải về nhà với vợ không? Vừa nhắc đến vợ, mặt anh đã sa sầm, chửi ngay vợ. Không biết có phải vì anh uống say quá không, sao lại có thể nói ra những lời như vậy. Rồi anh lái xe đưa tôi về khách sạn.

Cả hai đều không vội vàng, như việc này sẽ xảy ra rất tự nhiên. Vừa bước vào phòng tôi, anh đã ngã vật ra giường. Anh say khủng khiếp. Sợ anh nôn hết ra thảm, tôi vội vã giúp anh cởi quần áo, chuẩn bị nước tắm. Khi làm những việc đó, tôi không hề thấy khó chịu, chỉ thấy mình như một người vợ chăm sóc chồng. Rồi anh lảo đảo đi vào buồng tắm.

Tắm xong, tôi ôm anh, nằm bên cạnh anh. Anh dần dần tỉnh dậy, chúng tôi ân ái.

Nói thực, anh có thể đem lại cho tôi mọi khoái cảm mà trước đây tôi chưa từng có. Anh khiến tôi hưng phấn vô cùng. Những người có thể khiến tôi hưng phấn không nhiều. Anh giúp tôi cảm nhận được một tình yêu mãnh liệt, mạnh mẽ. Ở bên anh, tôi mới hoàn toàn ý thức được mình là phụ nữ, yếu ớt, được yêu chiều. Khi ngủ bên anh, tôi luôn gối đầu lên tay anh. Nhưng khi ngủ với chồng, chồng tôi luôn lười biếng rúc vào lòng tôi.

Tối đó, tôi nhớ đến chồng và con, nhưng chỉ thoáng qua, không chút day dứt. Tôi thấy cơ thể mình tự do, không chút cảm giác mắc lỗi. Có lẽ đối với nhiều phụ nữ, ít nhiều họ sẽ thấy ân hận, nhưng tôi thì không. Vì khi được thỏa mãn về tình dục, trái tim của tôi vẫn hướng về gia đình, thu hẹp lại khoảng cách với chồng. Tôi nhớ tới chồng ngày càng nhiều, nhớ tới những tháng ngày chúng tôi yêu nhau trước đây, nhớ tới những phong ba của mười mấy năm qua. Tôi có phần cảm động, cũng có phần thương cảm. Thời gian cứ trôi đi nhẹ nhàng như thế, chớp mắt một cái, từ một cô gái trẻ trung, tôi đã trở thành một bà mẹ. Nhưng thương cảm cũng chỉ thoáng qua mà thôi, không ân hận. Tôi kể cho Lý Linh nghe về cảm nhận của mình. Anh nói tôi quả là một phụ nữ thú vị. Đối với đại đa số, việc ngoại tình chỉ đem lại thương tổn cho hôn nhân mà thôi, nhưng tôi lại khác, thấy có lợi cho hôn nhân. Sau một đêm buông thả, tâm tư không còn bực bội, khó chịu nữa, người được cân bằng, hiểu rõ hơn khoan dung. Nếu suốt ngày sống bên chồng từ sáng tới tối, tôi nghĩ ắt hẳn sẽ thành kiểu khác.

Chúng tôi nằm nói chuyện rất nhiều. Cuối cùng, Lý Linh nói về hôn nhân của hai đứa. Anh nói sẽ ly hôn với vợ vì không còn tình cảm. Anh hỏi có nghĩ tới ly hôn không, có muốn sống cùng anh không. Tôi không biết anh có đùa không vì ngay từ đầu, anh đã phải biết tôi muốn gì. Tôi không muốn phá vỡ gia đình mình.

Tôi không muốn bỏ chồng, lại càng không muốn xây dựng gia đình mới với người đàn ông khác. Đối với tôi, dạng người như Lý Linh chỉ thích hợp làm người tình mà thôi.

Tôi nói chỉ không thỏa mãn chồng ở một số điểm thôi, nhưng điều này có thể hoàn toàn được bù đắp bằng ngoại tình. Vậy tại sao nhất định phải ly hôn? Ly hôn rồi, tôi sẽ mất tất cả.

Lúc đó, anh cười, nói chỉ đùa thôi. Anh định ly hôn thật, vì không còn lưu luyến với cuộc hôn nhân đó. Huống hồ họ lại chưa có con, chưa có nhiều phức tạp như tôi. Theo tôi, cảm nhận về hôn nhân ra sao chỉ có mình biết. Tôi thấy cuộc hôn nhân của mình vẫn còn rất đáng giá, vì thế tôi mới có quyết định như vậy. Nếu anh thấy cuộc hôn nhân của anh không còn đáng giá nữa, thì việc ly hôn hay không cũng vậy thôi.

Ngày hôm sau tôi phải đi phỏng vấn, Lý Linh cũng có việc phải đi, ai bận việc người nấy. Lúc chia tay, tôi không hề buồn, cũng không có cảnh biệt ly khó dứt. Tôi thấy như vậy rất hay. Cuối cùng chúng tôi bắt tay nhau tạm biệt, tất cả đều rất tự nhiên, như tối qua chưa hề xảy ra điều gì.

Sau khi về lại Bắc Kinh, tôi gọi điện cho anh. Anh cám ơn vì tôi đã tặng anh một đêm tuyệt diệu. Thực ra, tôi cũng muốn nói với anh như vậy.

Kể tới đây, Tiêu Nhiên có vẻ hơi mơ màng. Tôi đoán chắc cô chưa nói thật. Lẽ nào tất cả mọi thứ đều nhẹ nhàng như cô nói? Tôi không tin. Tiêu Nhiên cười đau khổ, thú thật: Lúc đó thật ra cũng hơi tiếc khi chia tay với anh ấy. Nhưng cuối cùng tôi vẫn khống chế được mình. Tôi biết mình không phải là dạng người vứt bỏ hôn nhân vì ai đó. (CÒN TIEP)
__________________
Sự đời như thể phù vân. Can qua cũng chỉ dăm ba tiếng cười!!!

  Trả Lời Với Trích Dẫn
Đã có 6 thành viên nói Cảm Ơn Ms_Cat vì bài viết này:
Cũ 05-02-2009, 16:16   #4
.:Bo:.
"Just stand up, Shrek"
 
Avatar của .:Bo:.
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Đến từ: Love stories
Bài gửi: 2,916
MUSVN Đồng: 25
Thanks: 1,850
Thanked 372 Times in 267 Posts
Trạng Thái: .:Bo:. đang offline
Default

!7t mới đọc câu chuyện thứ 2
Ra sức lắc lư như 1 vũ nữ
Ko thấy...tý nào khá sâu sắc
__________________
Y!M: all_variables



Rest in Peace,Michael Joseph Jackson...
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 05-02-2009, 16:19   #5
cudu81
-Vờ ih Pờ-
 
Avatar của cudu81
 
Tham gia ngày: Jun 2008
Đến từ: đà Nẵng
Bài gửi: 822
MUSVN Đồng: 82
Thanks: 187
Thanked 151 Times in 57 Posts
Trạng Thái: cudu81 đang offline
Default

páitamon chữ ko đọc ko đc ít ra để vài hình minh họa thì dể đọc
__________________
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 05-02-2009, 22:29   #6
Din_Din
Yummi_DK
 
Avatar của Din_Din
 
Tham gia ngày: May 2008
Đến từ: Dark-Knight Guild
Bài gửi: 3,928
MUSVN Đồng: 737
Thanks: 5,633
Thanked 6,079 Times in 1,423 Posts
Trạng Thái: Din_Din đang offline
Default

truyện cũng hay mà, cũng có phần sâu sắc. Hôm bữa có nhìn thấy bán ngoài nhà sách, mà ko kịp mua, chắc phải mua về đọc quá,
__________________
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 08-02-2009, 14:35   #7
SIR ALEX - MU
Nhặt bóng
 
Avatar của SIR ALEX - MU
 
Tham gia ngày: Apr 2008
Đến từ: hạ long - quảng ninh
Bài gửi: 145
MUSVN Đồng: 25
Thanks: 6
Thanked 4 Times in 4 Posts
Trạng Thái: SIR ALEX - MU đang offline
Default

tôi dám cá là anh bo đang ước được gặp 1 trong 2 người đó. hehe
__________________
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 08-02-2009, 14:56   #8
.:Bo:.
"Just stand up, Shrek"
 
Avatar của .:Bo:.
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Đến từ: Love stories
Bài gửi: 2,916
MUSVN Đồng: 25
Thanks: 1,850
Thanked 372 Times in 267 Posts
Trạng Thái: .:Bo:. đang offline
Default

Trích:
Nguyên văn bởi SIR ALEX - MU View Post
tôi dám cá là anh bo đang ước được gặp 1 trong 2 người đó. hehe
Người trong cuộc cả
__________________
Y!M: all_variables



Rest in Peace,Michael Joseph Jackson...
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 08-02-2009, 15:03   #9
.:Bo:.
"Just stand up, Shrek"
 
Avatar của .:Bo:.
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Đến từ: Love stories
Bài gửi: 2,916
MUSVN Đồng: 25
Thanks: 1,850
Thanked 372 Times in 267 Posts
Trạng Thái: .:Bo:. đang offline
Default

Trích:
Nguyên văn bởi red_devil_1878 View Post
Bo chưa đủ 18 tuổi
Ko ai chứng cả
__________________
Y!M: all_variables



Rest in Peace,Michael Joseph Jackson...
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 08-02-2009, 17:56   #10
mrkul
.:Police Musvn:.
 
Avatar của mrkul
 
Tham gia ngày: Sep 2008
Đến từ: ở đâu nhẽy chưa nghĩ ra
Bài gửi: 1,010
MUSVN Đồng: 25
Thanks: 306
Thanked 76 Times in 60 Posts
Trạng Thái: mrkul đang offline
Default

hay thx thx anh
__________________
Tình hình bây giờ rất chi là tình hình
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 11-02-2009, 09:44   #11
Rainny iu Park
♦♣♠ Béo iu ♦♣♠
 
Avatar của Rainny iu Park
 
Tham gia ngày: Feb 2009
Đến từ: Korea
Bài gửi: 82
MUSVN Đồng: 25
Thanks: 115
Thanked 67 Times in 25 Posts
Trạng Thái: Rainny iu Park đang offline
Default

Chưa đủ 18 tuổi nhưng mà lỡ coi rùi , hay mừ , post típ đi anh, chị
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 11-02-2009, 20:51   #12
[9]
Monte Cristo
 
Tham gia ngày: Apr 2008
Đến từ: ส้้้้้้้้้้้้้้้้้้้้้้้้้ ส็็็็็็
Bài gửi: 7,219
MUSVN Đồng: 554
Thanks: 1,432
Thanked 1,692 Times in 951 Posts
Trạng Thái: [9] đang offline
Default

post típ đi anh , hay lắm
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 14-02-2009, 01:21   #13
Ms_Cat
♥::.Tôi yêu Hà Nội.::♥
 
Avatar của Ms_Cat
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: GIÓ
Bài gửi: 6,879
MUSVN Đồng: 1,016
Thanks: 1,141
Thanked 5,702 Times in 2,427 Posts
Trạng Thái: Ms_Cat đang offline
Default

Trích:
Nguyên văn bởi Angelwings93 View Post
post típ đi anh , hay lắm
Anh nào ở đây
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 18-02-2009, 02:29   #14
manhthienson
::♥::Classic::♥::
 
Tham gia ngày: Nov 2008
Bài gửi: 4,884
MUSVN Đồng: 207
Thanks: 1,441
Thanked 2,056 Times in 952 Posts
Trạng Thái: manhthienson đang offline
Default

truyện hay,phụ nữ phức tạp thật,chả biết đâu mà lần,sau này vợ mình mà vậy chắc chết mất...
__________________

  Trả Lời Với Trích Dẫn
Cũ 18-02-2009, 19:38   #15
Guitarcodon
Cầu thủ chính thức
 
Avatar của Guitarcodon
 
Tham gia ngày: Jun 2008
Đến từ: I'm the dust in the wind
Bài gửi: 1,682
MUSVN Đồng: 503
Thanks: 78
Thanked 410 Times in 202 Posts
Trạng Thái: Guitarcodon đang offline
Default

Thằng hàng xóm nó lại thik thế
__________________
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lờiGửi Ðề Tài Mới


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
Bạn không được tạo chủ đề mới
Bạn không được gửi trả lời
Bạn không được gửi file đính kèm
Bạn không được chỉnh sửa bài viết

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến

Chủ đề giống nhau
Ðề tài Người Gửi Chuyên mục Trả lời Bài mới
Danh sách các Topic đã có trong box Tình Yêu - Giới Tính - Tâm Lý Tanh Tình Yêu - Giới Tính - Tâm Lý 10 21-04-2014 10:49
Các Ngôi Sao Điện Ảnh Tôi Điện Ảnh 241 17-05-2013 20:12
Biểu hiện của tình yêu Bún Thịt Nướng Tình Yêu - Giới Tính - Tâm Lý 29 04-03-2013 11:53
Chuyện tình lan can [ yc : CR7 ] vijekeva Music Online 36 24-06-2012 23:08
Cảnh nóng - Nghệ thuật hay đồi trụy? phim xxx 3D đầu tiên của thế giới Tôi Điện Ảnh 98 24-05-2011 19:15


Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 10:37. |



Powered by: vBulletin v3.8.5
Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Bản quyền 2004 - 2013 thuộc công ty TNHH MUS Việt Nam (MUSVN Co., Ltd)
Ghi rõ"nguồn manutd.com.vn" khi phát hành thông tin từ website này.
E-mail liên hệ: webmaster@manutd.com.vn
Liên hệ hợp tác: info@manutd.com.vn hoặc sale@manutd.com.vn
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixels | Skin developed by LeHoan | Edited by SonNguyen
Loading