Duncan Edwards

397

Nhắc đến Duncan Edwards là nhắc đến một trong những cầu thủ tài năng nhất của lịch sử Manchester United. Tên tuổi ông gắn với những năm tháng hào hùng và bi thương nhất của Quỷ Đỏ thành Manchester, khi United lần đầu thay mặt cho nước Anh tiến ra thế giới và hứng chịu sự bất công tàn nhẫn của số phận.

Ông là một mẫu cầu thủ hoàn hảo: cao lớn và mạnh mẽ, có tốc độ cực tốt dựa trên nền thể lực sung mãn, chơi tốt cả hai chân, không chiến rất giỏi và đặc biệt là có thể chơi hay bất cứ vị trí nào: hậu vệ, tiền đạo và luôn toả sáng ở vị trí tiền vệ. Duncan bắt đầu xuất hiện ở đội một của United hôm 4/4/1953 (trận gặp Cardiff City trên sân Old Trafford) khi chưa tròn 16 tuổi, và 8 tháng sau ông đã được chính thức kí hợp đồng cầu thủ chuyên nghiệp. Với tài năng của mình, Duncan lần đầu tiên khoác áo đội tuyển Anh là khi mới 18 tuổi 183 ngày và ông chính là tuyển thủ trẻ thứ 2 của Xứ sở sương mù trong thế kỷ 20. Kỉ lục của ông chỉ bị thần đồng Michael Owen phá sau hơn 40 năm, vào tháng 2/1998.

Người ta bảo, khi xem Duncan chơi bóng rồi thì chẳng muốn xem người khác thi đấu nữa. Khả năng kiểm soát bóng bằng đôi chân của ông thật khéo léo, nói đúng hơn là siêu việt! Những đường chuyền mẫu mực đã được thu băng làm giáo trình giảng dạy ở nhiều trường bóng đá ở Anh quốc, những cú sút luôn làm các thủ môn đối phương kinh hoàng bởi sức mạnh và sự chính xác đến kinh ngạc, riêng khả năng đọc thế trận của Duncan thì có một không hai: nhanh nhạy và chuẩn xác cao độ.

Trong phần lớn các trận đấu dưới màu áo Man United, Duncan chơi ở vị trí tiền vệ và từ khu vực giữa sân này ông có thể dễ dàng chỉ huy hàng phòng ngự đội nhà đồng thời luôn sẵn sàng gây giông bão về phía khung thành đối phương bằng những đường chuyền dài chuẩn xác hoặc những cú dốc bóng táo bạo.

Nhớ lại trận đấu cuối cùng của ông trong giải VĐQG Anh, đó là trận United thắng Arsenal 5-4 ngay tại Highbury, Duncan đã ghi bàn thắng quyết định bằng một sự tinh tế, nhạy cảm hiếm có: thấy đồng đội Dennis Viollet đi bóng rất nhanh xuống sát góc phải khu cấm địa đối phương, từ giữa sân Duncan băng lên như một cơn lốc đón đường chuyền rồi dùng gót gẩy bóng qua tay thủ môn đội “pháo thủ” Jack Kelsey vào lưới. Một tuyệt tác! Danh thủ Terry Venables khi đó mới 15 tuổi và đã có may mắn được chứng kiến trận đấu nhớ lại: “Jack Kelsey là huyền thoại của Highbury, người đã mang lại rất nhiều chiến thắng cho Arsenal nhờ khả năng cứu bóng tuyệt vời, nhưng cũng đành bất lực trước pha xử lý tài tình đó của Duncan. Bàn thắng của Duncan làm tôi nhớ suốt đời. Thật mạnh mẽ, mà cũng đậm chất nghệ thuật!”

Giữa lúc tài năng nở rộ, huyền thoại của Manchester United đã ra đi vĩnh viễn tại bệnh viện Rechts der isar (Munich, Đức) sau 15 ngày vật lộn với những vết thương trầm trọng do tai nạn máy bay khủng khiếp ngày 6/2/1958 gây nên. Khi ấy, ông đang là ngôi sao sáng của bóng đá thế giới dù mới 21 tuổi. Không phải ngẫu nhiên mà rất nhiều cầu thủ ở các thế hệ khác nhau của United đều khẳng định Ewards xứng đáng đứng trên Best, Bobby Charlton và Law trong danh sách những huyền thoại của Manchester United.

Trong tang lễ của Duncan Edwards, HLV trưởng đội tuyển Anh khi đó, ông Walter Winterbottom, đã phát biểu: “Tính cách và tinh thần của Duncan Edwards góp công lớn trong công cuộc phục hưng bóng đá Anh.” Sir Matt Busby thì nhận xét: “Duncan là một chàng trai dũng cảm, trung thực và cống hiến. Và có lẽ, điều cốt yếu nhất trong anh là chất Nghệ Sĩ vĩnh cửu. Chỉ có một Duncan Edwards là duy nhất và mãi mãi!”

Bài viết liên quan

Ghi rõ "nguồn manutd.com.vn" khi phát hành thông tin từ website này.
E-mail liên hệ: info@manutd.com.vn

Address:info@manutd.com.vn

Fanpage