Dư Âm United 4-0 Wigan: Đánh Dấu Những Cột Mốc

120
(MUSVN) – Những ngày cuối tuần khép lại trong tiếng hò reo của các cổ động viên Quỷ Đỏ sau khi được chứng kiến 90 phút túc cầu mãn nhãn tại Nhà hát của những Giấc Mơ, nơi mà Manchester United đã vùi dập Wigan tới bốn bàn không gỡ. Không thể phủ nhận đây là một chiến thắng rất ý nghĩa cho United, đưa đội vào top 4 bảng xếp hạng Ngoại Hạng Anh và gây sức ép rất lớn lên những đối thủ cạnh tranh trực tiếp như Manchester City, Arsenal hay Chelsea. Trận thắng này đã đánh dấu những cột mốc mới, cũng như những hoài bão, ước mơ mới cho đội chủ sân Old Trafford.

700: Scholesy, Hoàng tử Gừng (Ginger Prince), hay chỉ đơn thuần là Paul như những người đồng đội anh thường gọi – cái tên đã đi vào lòng các fans đội tuyển Anh và hàng triệu cư dân của Quỷ Đỏ như một tượng đài sống, một hình mẫu cho lối đá thông minh, một nhạc trưởng làm chủ ở tuyến giữa nhưng áp đặt được lối chơi lên cả ba tuyến… Trận đấu với Wigan là lần thứ 700 anh ra sân trong màu áo của Quỷ Đỏ. 700 lần ra sân đủ để chứng minh anh đối với Quỷ Đỏ quan trọng như thế nào. Ở cái tuổi 37 này, anh vẫn chơi thứ bóng đá đỉnh cao, vẫn tranh giành bóng quyết liệt với những tiền vệ, hậu vệ đối phương trẻ, khỏe và to cao hơn anh. Scholes chưa bao giờ coi chiều cao và vóc dáng của mình là điểm yếu – trái lại trong gần 20 năm gắn bó với Quỷ Đỏ, ta thấy anh luôn biến “điểm yếu” này thành mối đe dọa thường trực cho hàng thủ đối phương khi âm thầm xâm nhập vòng cấm địa để rồi ghi bàn. Ngày thứ Bảy vừa qua cũng vậy, Scholes đánh dấu cột mốc thứ 700 của mình bằng một bàn thắng. Bàn thắng đó tận dụng triệt để óc phán đoán, sự nhanh nhạy và phần nào đó vóc dáng nhỏ con để anh băng vào mà không một ai để ý, và đệm bóng dễ dàng vào khung thành trống.

600: Gắn bó trọn đời với Manchester United, Ryan Giggs là một trong hai người từ lứa cầu thủ đã đoạt cú ăn ba lịch sử mùa bóng 98/99 năm đó còn thi đấu cho Quỷ Đỏ. Bên cạnh Paul Scholes. Giggsy là một tấm gương luyện tập bền bỉ và kiên trì, và kết quả là nền tảng thể lực sung mãn tiếp sức cho những lần dốc bóng bên cánh trái, những pha thu hồi bóng dũng mãnh và đặt dấu ấn trong những đường lên bóng của United dù anh đã bước sang tuổi 38. Lão tướng Ryan không có được vinh dự ghi bàn như Scholes trong trận thắng trước Wigan, nhưng có lẽ anh cũng không cần tới bàn thắng để tiếp tục ghi tên mình vào lòng người hâm mộ như một tượng đài vĩ đại, với 600 trận thi đấu cho Quỷ Đỏ tại giải Ngoại Hạng.

600 & 500: Ông đã có đủ những danh hiệu, những ngôn từ hoa mỹ nhất cho riêng mình: nhà cầm quân tài ba, vị tướng vĩ đại, người cha thứ hai (đối với C.Ronaldo), Hiệp Sĩ nước Anh, hay những cái tên rất riêng như “Ông già gân”, “Máy sấy tóc”, v.v. Nhưng tận sâu trong lòng những người hâm mộ Quỷ Đỏ, ai cũng muốn gọi ông một cách trìu mến: Sir Alex. Ngàn lẻ một trận đấu của United dưới triều đại của ngài Alex Ferguson đã trôi qua, với biết bao nhiêu thăng trầm, buồn cũng có mà vui lại càng nhiều. Sir Alex đưa United từ vinh quang này tới vinh quang khác, đã thổi hồn vào lối chơi cánh đậm chất Quỷ Đỏ, để rồi đặt dấu ấn của riêng mình trong lòng bất cứ những ai yêu mến đội bóng. Và bốn bàn thắng trên sân Old Trafford như là những món quà mà các cầu thủ Manchester United muốn gửi tặng ông thầy đáng kính của mình, để cùng chung vui ăn mừng chiến thắng thứ 600 của ông tại Premier League. Nó cũng đánh dấu trận đấu thứ 500 ông dẫn dắt các cầu thủ Man Utd tại Nhà hát của những Giấc Mơ – một cột mốc mà chắc còn lâu, rất lâu nữa mới có một ai đó đủ sức và tài để vượt qua Sir. Biết đâu, đó lại là người kế nhiệm ông trên cương vị thuyền trưởng của Quỷ Đỏ những năm tới thì sao?

400: Những chấn thương liên miên đã khiến nhiều người lo ngại về phong độ của Rio Ferdinand, nhất là khi anh đã qua tuổi 33 và đôi lúc còn cho thấy những pha chọn điểm rơi không thật tốt, hay những lần kèm người không chặt… nhưng không ai có thể phủ nhận được sự tinh quái và tỉnh táo trong cách phòng ngự của anh được bồi đắp nên sau bao nhiêu năm chinh chiến. Sáu năm qua, Rio đã cùng với Nemanja Vidic tạo nên bức tường chắn vô cùng vững chắc trước khung gỗ của Edwin van der Sar, và giờ đây là de Gea hay Lindegaard, là chốt chặn đứng bất cứ cầu thủ nào muốn thâm nhập vòng cấm địa United. 400 trận đấu dưới màu áo Quỷ Đỏ đã qua, nhưng hãy tin rằng “gừng càng già càng cay”, rằng kinh nghiệm và ngọn lửa chiến đấu không bao giờ tắt của Rio sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho United nơi phần sân nhà trong những năm tháng tới.

10: Mười bàn thắng sau bốn trận đấu – United hiện đang là một trong ba đội có số bàn thắng nhiều nhất giải Ngoại Hạng Anh tính cho đến thời điểm hiện tại của mùa giải mới, bên cạnh Fulham và Swansea City. Bài học nhãn tiền của mùa giải trước hãy vẫn còn đó, khi United chịu để vuột mất chức vô địch vài tay gã láng giềng Manchester City chỉ vì hiệu số bàn thắng-thua, và Sir Alex đã nói rằng ông quyết sẽ không để chuyện tương tự xảy ra năm nay. Với mười bàn thắng, United là đội có nhiều bàn thắng nhất trong top 4, khi hơn Man City một bàn, và hơn Arsenal và Chelsea hai bàn. Trong những vòng đấu tiếp theo, hàng công sẽ chào đón sự quay trở lại của Kagawa, van Persie, và nhất là của Wayne Rooney, người đã vắng mặt từ sau trận thắng Fulham 3-2 hai vòng đấu trước khi dính chấn thương ở đùi – sẽ góp sức cho sức tấn công khủng khiếp của United, và xóa tan những ám ảnh về hiệu số bàn thắng-thua của mùa bóng trước.

1: Alexander Buttner và Nick Powell – hai bản hợp đồng mới nhất của United trong mùa hè vừa rồi đã có trận ra mắt không thể hoàn hảo hơn. Khi mà Patrice Evra có dấu hiệu của sự quá tải và cũng không đạt được phong độ tốt trong thời gian gần đây, niềm hy vọng được đặt vào Buttner trong trận ra mắt Quỷ Đỏ ngay tại Old Trafford trước Wigan. Ra sân với nhiệm vụ chặn đứng những đường tấn công ở hành lang bên trái, nhưng Buttner còn làm được nhiều hơn thế: anh luôn quyết liệt trong những pha va chạm, không ngần ngại giành bóng, hỗ trợ Giggs trong những đường lên bóng ở cánh, chuyền thành bàn cho Chicharito và tự ghi tên mình vào bảng điện tử với một pha đi bóng rất ngẫu hứng và đẹp mắt, trước khi tung cú sút căng từ góc không tưởng vào lưới Wigan. Còn với Nick Powell, cầu thủ mới chuyển sang từ câu lạc bộ Crewe Alexandria chỉ cần mười phút để đặt dấu ấn của mình trong ngày ra mắt – một cú sút trái phá từ khoảng cách 25m làm bó tay thủ thành Wigan. Ai đó đã ví von Buttner và Powell như thời trẻ của Evra và Scholes, nhưng không, hãy coi hai anh như những nhân tài mới, học được từ những tinh hoa của thế hệ đi trước và thêm vào đó những cá tính trong cách chơi, để rồi không ai sẽ nhắc tới hai anh như những người thay thế, mà sẽ là những người viết nên tương lai tươi sáng của United theo cách của riêng mình.

1: Lại là số Một nữa, nhưng đây là số một đã quá quen thuộc với những ai yêu mến Quỷ Đỏ. Số Một tượng trưng cho sự gắn kết như trong chính cái tên của đội bóng, khi mọi thứ đã trở nên nhuần nhuyễn hơn, trơn tru hơn so với ba vòng đấu trước. Những miếng tấn công sắc bén hơn, những cơ hội uy hiếp khung thành đối phương rõ rệt hơn, hay những pha chặn bóng gọn hơn ở phần sân nhà – tất cả đã góp nên chiến thắng tưng bừng tại Old Trafford cho Manchester United. Số Một như muốn nói lên những hy vọng, và mong muốn những khát vọng đó thành sự thật khi rồi đây, United sẽ thống lĩnh vị trí số một trên bảng xếp hạng.

Và số Một như muốn nói lên một tình yêu Manchester United không thể thay thế trong lòng người hâm mộ Quỷ Đỏ.

Moop

Bài viết liên quan

Ghi rõ "nguồn manutd.com.vn" khi phát hành thông tin từ website này.
E-mail liên hệ: info@manutd.com.vn

Address:info@manutd.com.vn

Fanpage