Bryan Robson

361

Đó chính là một đỉnh cao chói lọi đối với mùa giải vô địch FA Premier League 1992/93 của United khi Bryan Robson ghi được bàn thắng cuối cùng của mùa giải đem về chiến thắng 2-1 trước Wimbledon tại Selhurst Park.

Nhưng từ sáu ngày trước đó, “Thủ quân Tuyệt vời” của United đã nhận danh hiệu vô địch Premier League cùng với Steve Bruce, khi mà mùa giải 1992/93 hạ màn trên sân Old Trafford với lễ trao Cup, và thời kì 26 năm ròng rã không có nổi chức VĐQG nào của Quỷ Đỏ cuối cùng cũng chấm dứt.

Những vấn đề về lưng và gân kheo đã phá hoại mùa giải của Robson, nhưng vẫn với phong cách điển hình, ông đã chiến đấu ngoan cường để giành lại vị trí của mình. Quả thực, những chấn thương khác nhau đã hạn chế rất nhiều về sự nghiệp nổi bật của ông cho CLB lẫn ĐTQG, đến nỗi mà nhiều lúc báo chí đã khuyên ông nên “nghỉ ngơi an dưỡng”! Đối với một cầu thủ quả cảm và quyết liệt như thế, thì có lẽ đó là cái giá phải trả không sớm thì muộn.

Trong những ngày đầu ở West Bromwich Albion, ba lần gẫy chân trong vòng một năm đã đe dọa nghiêm trọng đến tương lai của ông, nhưng với sự quyết tâm tuyệt vời, bằng cách nào đó, ông đã có được sự bình phục hoàn toàn.

Ông đã có gần 200 lần ra sân ở giải vô địch cho The Baggies, ghi được 39 bàn, khi tân HLV United Ron Atkinson quay trở lại CLB cũ của ông và trả một mức phí khoảng 2 triệu bảng để mang cả Robson lẫn Remi Moses về Old Trafford vào tháng Mười năm 1981. Bản hợp đồng đánh giá “Robbo” ở một mức giá chuyển nhượng kỷ lục thời đó là 1,5 triệu bảng.

Một số người đã tỏ vẻ nghi ngờ về sự khôn ngoan của Atkinson, nhưng số phận của Robson là trở thành một trong những tiền vệ vĩ đại nhất của môn thể thao này. Ông nhanh chóng trưởng thành, và thay thế Ray Wilkins trong vai trò đội trưởng CLB. Hai người đã có một sự hiểu nhau đến tuyệt vời và chính Ray là người đã giúp cho Bryan chững chạc hơn trong việc phán đoán trận đấu.

Với tầm ảnh hưởng tuyệt vời, Robson trong thời kỳ đỉnh cao của mình đã trở thành một viên ngọc quý, với khả năng chịu đựng dường như vô hạn, cùng với những kỹ năng chuyền bóng sáng tạo đến tuyệt vời trong cả tấn công lẫn phòng ngự, sự quyết liệt có chừng mực trong những pha xoạc bóng cộng thêm tốc độ thiên bẩm và khả năng đánh đầu cũng như sút bóng đầy uy lực.

Robson đã ghi được hơn 100 bàn thắng tính riêng cho giải vô địch trong suốt sự nghiệp của mình – rất nhiều những bàn thắng đó là từ những pha tận dụng sơ hở của đối phương ở cuối trận để lọt vào vòng cấm địa. Nhưng có lẽ trên tất cả, ông là một người đội trưởng đầy nhiệt huyết cho cả CLB lẫn đất nước, nổi bật là việc đưa United tới cú hat-trick FA Cup trong các năm 1983, 1985 và 1990. Ở trận chung kết đá lại năm 1983 gặp Brighton & Hove Albion, ông đã ghi được 2 bàn trong chiến thắng 4-0.

Ông cũng lọt vào chung kết League Cup năm 1991 và giành được huy chương Châu Âu khi ông được giương cao chiếc Cup Winners’ Cup (Cúp C2) trong cùng mùa giải.

Robson đã có 90 lần khoác áo đội tuyển Anh, khoác áo “Ba chú Sư tử” trong ba kỳ World Cup. 26 bàn thắng quốc tế mà ông ghi được bao gồm một cú hat-trick vào lưới Thổ Nhĩ Kỳ năm 1984, và một bàn ở giây thứ 27 trong trận gặp Pháp tại World Cup España 1982, đó là bàn thắng nhanh thứ hai trong lịch sử World Cup.

Trong hai mùa bóng cuối cùng của mình, Robson chỉ xuất phát trong 15 trận Premiership, nhưng vẫn có những đóng góp đáng kể khi được dùng đến và thật khó có thể có một sự kết thúc sự nghiệp tuyệt vời hơn đối với ông khi được chứng kiến United hoàn thành cú đúp Premiership và FA Cup năm 1994.

Ngay sau khi tuyên bố sắp rời khỏi Old Trafford, Robson đã ngay lập tức được lựa chọn làm cánh tay phải của tân HLV trưởng đội tuyển Anh Terry Venables, và nhanh chóng có được một bản hợp đồng béo bở với Middlesbrough. Sau bảy mùa giải làm HLV ở đó, và sau một cuộc chiến trụ hạng thành công, Robson đã rời đi vào tháng Sáu năm 2001.

Sau đó, ông tái ngộ với CLB đầu tiên của mình, West Bromwich Albion, và cùng với CLB này, ông đã có một cú tẩu thoát đáng kinh ngạc khỏi xuất xuống hạng Premiership năm 2004/05 – trở thành HLV đầu tiên dẫn dắt một đội bóng đã đứng đội sổ ở kì Giáng Sinh “hạ cánh an toàn” trong lịch sử ngắn ngủi của Premiership.

Tuy nhiên, một năm sau, the Baggies bị rớt hạng xuống Championship. Họ đã có khả năng rất lớn giành suất thăng hạng lên Premiership, nhưng sau khi chỉ giành được 12 điểm trong 8 trận đầu tiên, Robson đã rời khỏi CLB với sự tán thành của đôi bên vào ngày 18/09/2006.

Bài viết liên quan

Ghi rõ "nguồn manutd.com.vn" khi phát hành thông tin từ website này.
E-mail liên hệ: info@manutd.com.vn

Address:info@manutd.com.vn

Fanpage