Bài Dự Thi 08: Trắng Tay Và Tất Cả Bắt Đầu Trưởng Thành!

284

– Em có thiích xem đá bóng không?
– Dạ có!
– Em có uống được rượu không?
– Dạ có!
– Em có hút thuốc không?
– Dạ có!
– Em có yêu anh không?
– Dạ có. Nhưng em yêu MU nhiều hơn 1 chút.

Bởi MU đến với em trước anh, và MU như là một mối tình đầu trong trắng của em. Đẹp và rất nhiều kỉ niệm.

Cái thời mà thông tin chỉ lác đài vài tờ báo, hình ảnh còn quá chắt chiu hay ngồi hí hoáy cắt từng tấm ảnh màu trên tap chí, nó đáng quý giá biết bao nhiêu. Cái thời mộng mơ của cô bé học lớp 4, đêm trốn ba mẹ xem bóng đá, hoặc chui vào lòng ba vừa ngủ vừa xem.

Rồi ba bảo!
– Đó là Cantona, đó là Giggs, đó Mark Hughes, đó là Shole, đó là Steve Bruce, đó là Peter Schmeichel, đó là Roy Keane, đó là Butt….

Rồi đứa con gái của ba nhớ in từng khuôn mặt, từng cầu thủ. Để mỗi lần giờ báo ra là con biết đấy là ai và đang mang số mấy.

Rồi cái đêm ấy, cái đêm mà MU chính thức trắng tay sau một loạt mùa giải đứng trên ngôi vương. Mùa giải của những mầm non đang lớn như Giggs, như Scholes, như Butt, như Garry, như Beck. MU đã có những khoảnh khắc đen tối khi nhìn Everton đăng quang FA cup ’94-95.

Nếu ai hỏi em, em “BIẾT YÊU” từ khi nào?
Em sẽ trả lời rằng: Từ ngày thứ 7, 20/5/1995 – từ cái ngày MU thất bại trước Everton (0-1) ngay tại Wembley trong trận chung kết FA 94-95. Lúc đó em thấy trái tim nhói đau, thấy nuối tiếc và cảm giác trống rỗng vô cùng.

Em biết từ ngày MU có chiếc áo số 7 mang tên Cantona, đây là mùa giải đầu tiên MU trắng tay, lúc đó nỗi buồn càng nhân lên hàng vạn lần. Và trận đấu này cũng không có anh – vị thần mang áo số 7.

Với những nỗ lực của Scholes, của Giggs khi được tung vào sân cũng không thể giúp cho MU có được chiến thắng .


Ảnh tớ chụp từ tờ báo ngày xưa. Không được đẹp cho lắm.

Lần đầu tiên trong đời cảm xúc như nghẹn ngào, trong ảnh mặt các gương mặt của các mầm non MU lúc đó nhìn Everton nâng cao chiếp cúp VĐ như đứa trẻ nhìn chiếc kẹo mút treo trong cửa hàng.

Rồi nước mắt nó cứ chảy mãi theo dòng mà ko hiểu tại sao nó khóc? không hiểu có luồng cảm xúc nào đang bị xé tan trong trái tim.

Rồi nó yêu MU từ khi nòa không biết? Nó sưu tầm tất cả những bài báo của về MU, những hình ảnh cầu thủ MU từ đó.

Trong cuốn sổ nhỏ bé, nó lưu hết tất cả khoảnh khắc, những trận đấu và dõi theo từng bước chạy của các cầu thủ.

Rồi sau này nó lớn lên một chút!

Nó nhận ra rằng, đây có thể một bài học lớn cho Giggs, cho Scholes, cho Butt, cho Becks, cho Garry – để họ biết rằng. Họ chưa phải là số 1 và tất cả có thể bị đánh bại nều không có sự cố gắng, và sự gắn bó. Dù trong Đội hình của MU lúc là những ngôi sao lớn là Irwin, là Cantona, là Paul Ince, là Steve Bruce, là Pallister, là Mark Hughes nhưng như thế chưa đủ để họ là gã khổng lồ bất khả chiến bại.

Rồi sau này, 4 năm sau. Khi tất cả mầm non đã lớn. Họ đã làm được hơn tất cả mong đợi với cú 3 lịch sử rồi cứ vượt đà ngoạn mục trước kỷ lục của Liverpool.

Thời gian, thế là 17 năm!

Vẫn những con người ấy, vẫn những gương mặt ấy, nhưng đã có những nếp nhăn, và có những bước chạy đã không còn sung sức như trước. Nhưng họ đã lớn lên, đã gắn bó 1 đời cho MU, cho Quỷ đỏ.

Tất cả bây giờ vẫn vậy có người đi, có người ở. Nhưng nó vẫn luôn trở về khi các đồng đội cần họ. Sau Garry, rồi giờ Scholessy, họ đã không khoác trên mình chiếc áo đỏ của MU – nhưng trong con người họ vẫn luôn chảy một dòng máu đỏ mang tên Manchester United.

Tôi yêu MU! Yêu từng bước chạy, yêu từng khoảnh khắc đăng quang, yêu những giọt nước mắt của các cầu thủ thân yêu.

Và yêu mùa giải đầu tiên mà tôi biết đến tình yêu với MU sâu sắc và mặn nồng như thế nào.

Tham gia bình luận: TẠI ĐÂY

MUSVN

Bài viết liên quan

Ghi rõ "nguồn manutd.com.vn" khi phát hành thông tin từ website này.
E-mail liên hệ: info@manutd.com.vn

Address:info@manutd.com.vn

Fanpage