24 Trận Đấu – 24 Năm Vinh Quang Của Một Tượng Đài (Phần 2)

153
(MUSVN) – Ở phần trước, chúng ta đã cùng hồi tưởng lại 8 trận đấu đáng nhớ đầu tiên của Sir Alex Ferguson trong 24 năm dẫn dắt Manchester United. Hãy cùng điểm qua 8 trận đấu tiếp theo.

Bán kết FA Cup 1994: OLDHAM 1 MANCHESTER UNITED 1

Vẫn là Mark Hughes. Chiến dịch FA Cup mùa giải đó có của United có thể bị bỏ dở nếu như không có pha vô-lê xuất thần của tiền đạo người xứ Wales.

Quỷ Đỏ sở hữu một đội hình tấn công trong mơ ở mùa giải 1993-94 đó, với Andrei Kanchelskis và Ryan Giggs khuấy đảo hai bên hành lang cánh, một Roy Keane trẻ trung đầy sức mạnh bên cạnh cựu binh Bryan Robson trấn giữ khu vực giữa sân và trên tất cả là King Eric Cantona ở hàng tiền đạo. Ferguson khiến mọi đối thủ phải ganh tỵ khi có những học trò xuất sắc như vậy.

Tuy nhiên, mọi thứ có vẻ không suôn sẻ với United ở các giải đấu cúp. Họ đã để thua Aston Villa trong trận chung kết League Cup và gặp vô vàn khó khăn về cả tinh thần và lực lượng ngay trước thềm trận bán kết FA Cup với Oldham. Thực tế trên sân cũng cho thấy, The Red Devils bị The Latics tạo cách biệt 1 bàn trong suốt thời gian thi đấu chính thức. Và khi các cổ động viên của đội chủ sân Boundary Park đã mơ về sân Wembley thì Mark Hughes kéo họ trở lại với thực tại bằng một cú đá nối tuyệt đẹp vào đúng phút thứ 90.

Ferguson chỉ đạo các học trò ở trận đấu với Oldham

United đã trở lại từ miệng vực. Một tuần sau, họ dễ dàng đánh bại Oldham 4-1 trong trận đấu lại để thẳng tiến vào trận chung kết. Thêm một chiến thắng 4 sao nữa trước Chelsea trên sân Wembley đã giúp câu lạc bộ có cú đúp đầu tiên trong lịch sử.

Đội hình của United ở trận đấu với Oldham, tháng Tư năm 1994: Peter Schmeichel, Paul Parker, Denis Irwin, Steve Bruce, Lee Sharpe, Gary Pallister, Dion Dublin, Paul Ince, Brian McClair, Mark Hughes, Ryan Giggs.

Premier League 1995: CRYSTAL PALACE 1 MANCHESTER UNITED 1

Matthew Simmons? Cái tên của anh chàng cổ động viên Crystal Palace này gợi cho chúng ta nhiều điều về một trận đấu gây ồn ã vì những diễn biến không liên quan đến bóng đá vào một đêm mùa đông lạnh giá ở thành London.

Các cầu thủ thi đấu sôi nổi và kết thúc trận đấu với 2 bàn thắng được chia đều cho hai bên. Nhưng những hình ảnh sau khi Cantona nhận thẻ đỏ và rời khỏi sân mà chúng ta đã xem đi xem lại hàng triệu lần mới thật sự đáng nhớ. Tiền đạo người Pháp bất ngờ dùng cả hai chân để tấn công một cổ động viên Crystal Palace khi anh đang đi dọc theo đường biên. Sau này, Eric đã nhấn mạnh rằng gã cổ động viên kia đã có hành vi phân biệt chủng tộc đối với anh.

Pha kungfu của Eric Cantona

Cả thế giới túc cầu và ngay cả người vợ của Cantona đều chỉ trích anh vì hành động thiếu kiềm chế này. Anh nhận án treo giò 9 tháng và đó là một lý do chính khiến United dừng bước sớm ở cuộc đua Premier League và FA Cup mùa giải đó.

Premier League 1996: NEWCASTLE 0 MANCHESTER UNITED 1

Mùa giải 1995-96 đã chứng kiến một cuộc đua gay cấn, kịch tính và hấp dẫn nhất trong lịch sử Premier League với hai cái tên chính là Newcastle và Manchester United.

Đội hình của United đã có sự thay máu mạnh mẽ khi các cầu thủ trưởng thành từ lò đào tạo của câu lạc bộ như David Beckham, Paul Scholes, Nicky Butt, anh em nhà Neville… khẳng định được vị trí ở Đội I. Trong khi đó, đội quân của huấn luyện viên Kevin Keegan thể hiện một sức mạnh khủng khiếp khi gạt phăng mọi đối thủ trên đường đi của mình để tạo khoảng cách 4 điểm với nhóm xếp sau (dù vẫn còn trong tay 1 trận chưa đấu) cho đến trước trận đấu với United.

Trận đấu bắt đầu với ưu thế vượt trội thuộc về Chích chòe. Thủ môn Peter Schmeichel đã có một hiệp một làm việc không thể vất vả hơn để giữ sạch lưới cho đội nhà. Nhưng mọi thứ lại hoàn toàn thay đổi trong hiệp hai khi United thi đấu mạch lạc hơn hẳn và có được bàn thắng duy nhất do công của Eric Cantona – người vừa mới trở lại sau án treo giò 9 tháng.


Cantona ghi bàn ở trận đấu với Newcastle

Những tuần tiếp theo, tiền đạo người Pháp liên tục nổ súng để đem về những chiến thắng cho United. Cộng thêm sự sa sút bất ngờ của Newcastle, Quỷ Đỏ đã mang về phòng truyền thống danh hiệu Premier League thứ ba vào cuối mùa giải.

Thật tự hào khi đó là danh hiệu vô địch quốc gia thứ ba mà thầy trò Ferguson có được chỉ trong vòng 4 năm. Càng tự hào hơn nữa khi nhớ lại câu nói của bình luận viên Alan Hansen hồi đầu mùa: ‘Bạn không thể giành chiến thắng với những đứa trẻ.’

Chung kết FA Cup 1996: MANCHESTER UNITED 1 LIVERPOOL 0

Một trận đấu nhạt nhẽo, không đem lại nhiều xúc cảm cho khán giả. Trận chung kết FA Cup tệ nhất trong vòng 20 năm trở lại đây. Tuy vậy, kết quả cuối cùng vẫn xứng đáng để tôn vinh United. Đánh bại các đối thủ sừng sỏ nhất để đoạt cú đúp quốc nội luôn là điều mà bất kỳ người hâm mộ nào mong đợi.

Pha lập công duy nhất của trận đấu thuộc về Cantona. Nó đến từ một tình huống sút xa ngoài vòng cấm khi mà thủ môn David James bên phía Liverpool đã lên quá cao. Bàn thắng này càng khẳng định rõ ràng rằng kỷ nguyên của The Kop đã qua đi.

Niềm vui của Ferguson, Cantona và Brian Kidd sau khi đánh bại Liverpool
Ferguson từng đặt mục tiêu cho mình là hạ gục Liverpool khỏi vị thế số một nước Anh. Rất nhiều người, đặc biệt là những người hâm mộ trẻ tuổi chưa được thưởng thức trận đấu này, đã cho rằng Fergie chưa đạt được điều đó. Thật ra ông đã thành công từ 14 năm trước rồi.

Đội hình của United ở trận đấu với Liverpool, tháng Năm năm 1996: Peter Schmeichel, Denis Irwin, Gary Pallister, David May, Phil Neville, David Beckham, Roy Keane, Nicky Butt, Ryan Giggs, Eric Cantona, Andy Cole.

Bán kết UEFA Champions League 1997: MANCHESTER UNITED 0 BORUSSIA DORTMUND 1
Thử hỏi còn điều gì gắn bó mật thiết đến từng giai đoạn lịch sử của Manchester United như Cúp C1/Champions League? Từ thảm họa Munich năm 1958 đến chiến thắng giàu cảm xúc 10 năm sau trước Benfica ngay tại Wembley, giải đấu cấp câu lạc bộ danh giá nhất châu Âu đã đưa United đến với biết bao vinh quang và bi kịch.

Kể từ khi Quỷ Đỏ trở lại đấu trường châu Âu ở mùa giải 1993, họ chưa từng được coi là một mối đe dọa thực sự, dù cũng có những phút giây thăng hoa bất chợt. Nhưng điều này đã hoàn toàn thay đổi ở mùa giải 1996-97. United thi đấu chững chạc và đầy hiệu quả. Người hâm mộ đã liên tưởng đến những năm làm mưa làm gió ở thập niên 60 khi United đánh bại Porto 4 bàn không gỡ trong trận tứ kết trên sân nhà Old Trafford.

Liệu Borussia Dortmund có đủ khả năng để làm hỏng cuộc vui của Quỷ Đỏ? Thật tiếc, câu trả lời lại là ‘Có’.

Các học trò của Sir Alex chỉ để thua tối thiểu 0-1 trên đất Đức trong trận lượt đi nên vẫn tràn trề cơ hội đi tiếp. Old Trafford hừng hực khí thế cổ vũ cho các cầu thủ con cưng nhưng lại sớm bị dội một gáo nước lạnh khi Ricken bên phía Dortmund có bàn mở tỉ số ngay từ phút thứ 8.

Diễn biến phần còn lại của trận đấu dường như thách thức niềm tin của tất cả người hâm mộ. Chưa bao giờ trong các trận đấu lớn, United lại bỏ lỡ nhiều cơ hội mười mươi đến thế. Bộ đôi tiền đạo Andy Cole và Cantona bất lực trong việc tìm đến mành lưới đối phương là tác nhân chính khiến Quỷ Đỏ phải dừng cuộc chơi.

Nỗi thất vọng của một cổ động viên khi United để thua trước Dortmund

Trận đấu này cũng đánh dấu một cột mốc buồn khác. Đây là lần cuối cùng chúng ta được thấy những bước chạy của Cantona tại đấu trường châu lục bởi chỉ một tháng sau, anh đã tuyên bố giải nghệ. United đã mất đi một trong những anh hùng vĩ đại nhất.

Bán kết FA Cup 1999: MANCHESTER UNITED 2 ARSENAL 1

Có một vài trận đấu sinh ra để tôn vinh vẻ đẹp của túc cầu giáo, để mỗi lần bạn nhớ đến nó là sẽ tìm được lý do tại sao mình luôn đặt bóng đá lên vị trí hàng đầu. Trận bán kết FA Cup mùa giải 1998-99 trên sân Villa Park là một trong số đó.

Trận đấu đầu tiên đã kết thúc mà không bên nào ghi được bàn thắng. Điều này có nghĩa các cổ động viên sẽ tiếp tục được mãn nhãn khi chứng kiến thêm một trận đấu giữa hai đội bóng xuất sắc nhất xứ Sương mù ở thời điểm đó.

Tuyệt phẩm của Beckham đã giúp United vươn lên dẫn trước nhưng Arsenal đã nhanh chóng đáp trả bằng bàn thắng của Bergkamp. Bước ngoặt của trận đấu đến từ tình huống Roy Keane nhận thẻ đỏ rời sân. Từ đây, thế trận có phần nghiêng về các học trò của huấn luyện viên Arsene Wenger.

Và khi Arsenal giành được một quả penalty ở phút thi đấu chính thức cuối cùng, các cổ động viên lạc quan nhất của United cũng đã ‘vỡ’ giấc mộng ăn ba. Tuy nhiên, đây chính là lúc để những người hùng lên tiếng. Thủ thành Schmeichel đã xuất sắc cản phá pha đá phạt của Bergkamp để thắp lên niềm hy vọng cho các đồng đội.

Ryan Giggs đã không khiến nỗ lực của thủ môn người Đan Mạch trở thành công cốc khi ghi bàn thắng được đánh giá là đẹp nhất trong lịch sử FA Cup để mang về chiến thắng kịch tính cho United: anh đi bóng từ phần sân nhà, qua mặt hầu khắp các cầu thủ làm nhiệm vụ phòng ngự bên phía Arsenal trước khi tung cú sút hiểm hóc làm bó tay thủ thành Seaman.

Becks ăn mừng cùng cổ động viên sau chiến thắng trước Arsenal

Ferguson đã miêu tả lại pha lập công đó ‘một bàn thắng quyết định trận đấu, một bàn thắng được ghi dưới sức ép khủng khiếp khi chỉ còn thi đấu với 10 người. Đây sẽ là một trong những bàn thắng đẹp nhất trong lịch sử bóng đá hiện đại.’

Và trên tất cả, cơ hội cho cú ăn ba thần thánh vẫn còn hiện hữu…

Bán kết UEFA Champions League 1999: JUVENTUS 2 MANCHESTER UNITED 3

Đúng một tuần sau chiến thắng trước Arsenal tại FA Cup, các cổ động viên lại có dịp được chứng kiên một trận đấu nghẹt thở khác khi Manchester United đến làm khách trước Juventus trong trận bán kết lượt về UEFA Champions League.

Lượt đi đã kết thúc với tỉ số hòa 1-1 cùng với lợi thế cực kỳ lớn cho gã khổng lồ nước Ý. Họ đã nhanh chóng cụ thể hóa điều đó ở trận lượt về khi Inzaghi ghi liền 2 bàn thắng dù đồng hồ mới chỉ sang phút thứ 11.

Nhưng như đã nói, dường như từ ‘đầu hàng’ không có trong từ điển của Ferguson và các học trò. Roy Keane với nỗ lực phi thường đã có pha đánh đầu rút ngắn tỉ số từ một pha phạt góc (đội trưởng của United thi đấu quyết liệt tới mức nhận thẻ phạt và vắng mặt trong trận chung kết) trước khi ‘sát thủ’ Dwight Yorke cân bằng tỉ số cũng từ một pha không chiến khác.

Bàn thắng của Keane

Hiệp một kết thúc với tỉ số 2-2 và lợi thế bàn thắng sân khách cho Quỷ Đỏ thành Manchester. Chỉ cần thủ hiểm để giữ vững kết quả này là United sẽ ‘có chỗ’ ở Nou Camp nhưng họ đã làm được nhiều hơn thế bằng bàn thắng thứ ba của Andy Cole.

Một trận đấu thật kỳ diệu của thầy trò Fergie khi họ đặt chân vào trận chung kết C1/Champions League lần đầu tiên kể từ thời kỳ huy hoàng của Sir Matt Busby.

Chung kết Champions League 1999: MANCHESTER UNITED 2 BAYERN MUNICH 1

Đã có quá nhiều bài báo, quá nhiều những lời bình luận về trận đấu không tưởng này. Vì vậy, cũng thật khó để tìm một điều mới mẻ về cuộc thư hùng diễn ra vào đúng ngày sinh nhật thứ 90 của Sir Matt Busby.

Mario Basler với cú đá phạt khôn ngoan ở tầm thấp đã giúp Hùm xám xứ Bavaria dẫn trước trong suốt thời gian thi đấu chính thức. Và khi người hùng của Bayern được thay ra bởi Salihamidzic, ai cũng nghĩ vinh quang sẽ thuộc về người Đức.

Nhưng tiền đạo hồi xuân Teddy Sheringham đã kịp có pha đá nối sau cú dứt điểm hơi nhẹ của Giggs để vãn hồi hy vọng đúng vào phút bù giờ đầu tiên. Điều không thể tin nổi là vẫn còn đủ thời gian để ‘Sát thủ có gương mặt trẻ thơ’ Old Gunnar Solskjaer tung nhát dao định mệnh kết liễu Oliver Kahn và các cầu thủ Munich. Nhìn gương mặt thẫn thờ của Basler trên băng ghế dự bị, có lẽ anh và tất cả mọi người đều không thể nào hiểu nổi điều gì đã xảy ra trong vỏn vẹn 100 giây đó?

Sau trận đấu, Fergsuon ngay lập tức được các cầu thủ tung hô vì chiến công vĩ đại. Người hâm mộ vui mừng nhảy múa thâu đêm ở khắp Barcelona.

Niềm vui tột cùng

Trong mọi trận đấu, ở mọi thời điểm, có lẽ không trận đấu nào có thể so sánh với trận đấu này. Về tất cả.

Đội hình của United ở trận đấu với Bayern, tháng Năm năm 1999: Peter Schmeichel, Gary Neville, Ronny Johnsen, Jaap Stam, Denis Irwin, Ryan Giggs, David Beckham, Nicky Butt, Jesper Blomqvist, Dwight Yorke, Andy Cole.

trankhanhduc (theo DailyMail)

Bài viết liên quan

Ghi rõ "nguồn manutd.com.vn" khi phát hành thông tin từ website này.
E-mail liên hệ: info@manutd.com.vn

Address:info@manutd.com.vn

Fanpage